Công Lược Công Chúa Của Hệ Thống Truyện Tranh Trực Tuyến. Ta xuyên không rồi! Khác với những người cha máu lạnh giết người khác, cha ta là một người cuồng con gái vô cùng! Ta là công chúa nhỏ duy nhất của cha! Ta còn có cả hệ thống! Khắp người ta đều là hack! Nhưng ta không thể nào ngờ Truyện Công Chúa Lưu Manh của tác giả Warkillyou - Chương 1: Nhị công chúa. Đọc truyện online. ĐĂNG NHẬP. Truyện VIP; Truyện Tiên hiệp; Truyện Ngôn tình; Người chàng sẽ phải sánh duyên là nhị công chúa của đất nước lân bang- Tử quốc. Một bé gái người Tây Ban Nha vừa trở thành người đầu tiên trên thế giới được ghép ruột thành công. Ca ghép ruột này được thực hiện tại bệnh viện Lapaz, thủ đô Madrid của Tây Ban Nha. Tìm thấy hóa thạch còn nguyên vẹn của loài "cá địa ngục" Tên truyện : Công chúa của tôi Tác giả : CynthiaMo1198 ( @shinichi-kun 45) (tên cũ: Giả Tiên) Thể loại : Hiện đại, thanh mai trúc mã Văn án : Mười năm chờ đợi, mỉm cười trong hồi ức ngọt ngào Ở hai đầu Thái Bình dương đôi ta thư qua thư lại Nhưng mười năm cũng làm thay đổi rất nhiều Ví như khi chúng ta lướt qua nhau như hai người xa lạ Mình thật sự lại trở thành con gái của ba rồi!""Mình đầu thai thành công!"Rốt cuộc không hề là một con cá mặn nữa!!!Lục Lê mẹ là tộc trưởng tộc Cẩm lý, cho nên sinh ra Lục Lê, chính là cô công chúa nhỏ của tộc Cẩm lý.Vận may của bản thân tốt đến nổ mạnh Nhóm dịch: Hello Truyện. Bấm vào / để chuyển chương. Bấm vào / để đổi sáng/tối. Nếu không xem được truyện, vui lòng để lại bình luận cho chúng mình biết nhé! Từ khóa: đọc truyện Công Chúa Của Động Vật Chap 9, truyện tranh Công Chúa Của Động Vật Chap 9, Công cqcNv. Mục Huyền không có trên phi thuyền, cảm giác bị đè nén lập tức tan hành trình vẫn tiếp tục. Tôi không có việc gì làm, lấy một số "đĩa phim" ra xem nhưng không hề nhập tâm, đầu óc cứ miên man nghĩ đến chuyện ngày hôm đại học thường nghe đám con gái trong ký túc tán gẫu, nên tôi đại khái cũng biết tại sao tôi lại có phản ứng đó. Cơn khoái cảm nhấn chìm toàn thân tôi phảng phất vẫn còn tàn dư, khiến tôi không thoải lại nghĩ đến vẻ mặt kinh ngạc của Mục Huyền lúc tôi mắng anh ta là "cầm thú" và "súc sinh". Khi đó tôi không để ý, bây giờ nghĩ lại mới thấy, anh ta có gien bán thú, cũng vì điều này bị người anh trai chê cười...Thôi không nghĩ nữa. Tôi nằm bò trên ghế sofa, chuyên tâm xem phim. Cố gắng thêm nửa tiếng đồng hồ, đầu óc tôi bắt đầu nặng trĩu. Tôi giở mục lục, phát hiện đây là tài liệu "Bàn về xã hội trí năng, cơ hội và sự xung đột khi xuất hiện thêm nhiều chủng tộc mới", thảo nào tôi xem mãi cũng không ngày yên lành trôi qua. Đến tối, tôi muốn gặp bà ngoại, nhưng vừa mở thiết bị tôi lại đóng vào. Trước mặt bà ngoại cần giả bộ vui vẻ, tinh thần phấn chấn. Hôm nay, không hiểu tại sao, tôi chẳng có tâm trạng đau nhâm nhẩm, tôi đi nhà vệ sinh kiểm tra mới biết đã "đến tháng". Tôi lên giường từ sớm, mơ mơ màng màng ngủ đến nửa đêm. Đột nhiên nghe thấy tiếng động, tôi giật mình tỉnh giấc, mở mắt nhìn, cửa phòng đang bị một ai đó đẩy căng thẳng đến mức sống lưng toát mồ hôi lạnh. Lần trước bị Khải Á bắt cóc nên trong lòng vẫn còn bóng đen đè nặng. Lẽ nào có người đột nhập vào phi thuyền định giở trò với tôi?Căn phòng tối om, một bóng dáng cao lớn đi đến bên giường. Tôi không khỏi sửng sốt khi nhận ra thân hình quen sao Mục Huyền đột nhiên trở về vào lúc nửa đêm nửa hôm?Tôi nhắm tịt mắt theo phản xạ, không muốn để anh ta biết tôi đã tỉnh Huyền dường như đứng bên cạnh giường một lúc. Tôi chợt nghe thấy tiếng loạt xoạt nên hé mắt quan sát. Đập vào mắt tôi là cặp đùi dài để trần. Không còn nghi ngờ gì nữa, Mục Huyền đang cởi hết quần áo. Giường ở bên cạnh hơi lún xuống, anh ta đã nằm xuống lẽ do đêm tối quá tĩnh lặng, sự xuất hiện của Mục Huyền không khiến tôi căng thẳng. Tôi có thể nghe thấy rõ tiếng thở của anh ta và tiếng mạch đập dồn dập bên tai lúc này, Mục Huyền xoay người. Tôi tưởng anh ta sẽ ôm tôi như thường lệ, nhưng anh ta bỗng kéo chăn ngồi dậy. Tôi lại hơi he hé mắt, gương mặt nghiêng của anh ta trong bóng tối rất mơ hồ. Anh ta dường như đang nhìn vào thân dưới của đó, Mục Huyền đột nhiên kéo tấm chăn đang đắp trên người tôi rồi cúi thấp đầu. Toàn thân tôi cứng đờ, lẽ nào anh ta lại muốn hôn chỗ đó?Ai ngờ anh ta ghé sát bụng dưới tôi và bắt đầu hít hít ngửi đột nhiên hiểu ra, mặt nóng bừng. Mũi Mục Huyền thính như vậy, anh ta nhất định ngửi thấy mùi ta định làm gì? Đầu óc tôi tê may, Mục Huyền không có bất cứ cử động nào khác, anh ta đắp chăn cho tôi và nằm xuống nhắm nghiền hai mắt. Một lúc sau, tôi bỗng cảm thấy một thứ âm ấm mềm mại chạm vào môi tôi. Mặc dù nụ hôn của Mục Huyền như chuồn chuồn đạp nước nhưng cả người tôi vẫn căng cứng. Vài giây sau, anh ta lại chạm nhẹ một lần, rồi thêm một lần đi lặp lại nụ hôn khoảng mười lần, Mục Huyền cuối cùng cũng nằm im. Hơi thở của anh ta chẳng mấy chốc vang lên đều đều, chứng tỏ anh ta đã ngủ tôi bỗng dưng mềm hẳn. Tôi không biết phải làm thế nào, trong lòng hơi chua xót. Mục Huyền muốn làm gì? Tại sao anh ta phải lén lút quay về, ngủ bên cạnh tôi, hôn tôi một cách đè nén và nhẫn nhịn như vậy?Sau đó, tôi nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Khi tỉnh dậy, tinh thần tôi sảng khoái hơn nhiều. Giơ tay bật đèn ở đầu giường, tôi mới chợt bừng tỉnh. Nhưng bên cạnh giường đã trống không, Mục Huyền không biết đi từ lúc nào?Tôi đi tới nhà ăn, từ cửa đã ngửi thấy mùi cá om chua ngọt và canh nấm hương thơm phức. Mạc Lâm đang đổ thức ăn ra đĩa. Tôi nhanh chóng đảo mắt một vòng, không thấy một ai khác."Tôi rất thích hai món này." Tôi mỉm cười ngồi xuống bàn. Mạc Lâm giúp tôi trải khăn ăn, thở hắt ra một hơi rõ dài "Hôm nay tâm trạng của tiểu thư có vẻ đỡ hơn."Tôi nghi hoặc hỏi "Tâm trạng tôi không tốt lúc nào?"Mạc Lâm "xì" một tiếng "Cả ngày hôm qua mặt cô cứ như tảng băng ấy." Anh ta cúi đầu ủ rũ "Cô ở đây với chúng tôi thì vui rồi. Chỉ tội nghiệp ngài chỉ huy, ngày nào cũng ở cùng đám đàn ông hôi chết đi được..."Tôi ngây người, xem ra Mạc Lâm không biết Mục Huyền đêm qua quay về "Thiên sứ hiệu".***Một ngày lại nhanh chóng trôi qua. Đến buổi tối, tâm trạng tôi không còn bình thản như ban ngày mà hơi sốt ruột. Kinh nguyệt ra nhiều hơn, bụng đau nhâm nhẩm. Tôi cũng lên giường từ sớm, ngủ rất nửa đêm, tôi đột nhiên tỉnh giấc, trằn trọc kiểu gì cũng không thể ngủ nay Mục Huyền có về không? Sẽ nói chuyện với tôi chứ?Quả nhiên nửa tiếng sau, cửa phòng lại mở ra. Tôi nhắm mắt nghe Mục Huyền cởi quần áo, lên giường nằm xuống. Bụng tôi đột nhiên nóng lên, Mục Huyền đặt bàn tay lớn lên bụng cứng đờ người, anh ta muốn làm gì?Nhưng Mục Huyền chỉ giữ nguyên tư thế này. Một lúc lâu sau, hơi thở của anh ta trở nên bình ổn, anh ta đã ngủ tôi không còn đau như trước, mà có cảm giác rất dễ mở mắt, ngắm nhìn gương mặt nghiêng của người đàn ông bên cạnh trong bóng tối. Đôi mắt anh ta nhắm chặt, khóe miệng hơi nhếch lên. Bộ dạng của anh ta lúc ngủ say vừa anh tuấn vừa yên Huyền biết dùng bàn tay giúp tôi giảm bớt đau đớn. Nhưng hôm qua thì sao, lẽ nào anh ta về đây chỉ với mục đích giám sát tôi?Tôi không ngờ, trên đời này có một người đàn ông làm ấm bụng tôi bằng bàn tay của anh ta. Tôi càng không thể ngờ, người đó lại là Mục Huyền. Tại sao sau khi bị tôi mắng nhiếc tàn nhẫn, anh ta vẫn quan tâm chăm sóc tôi như thường lệ? Không phải anh ta cảm thấy áy náy đấy chứ? Trong lòng tôi rất khó chịu. Tôi đột nhiên nhớ tới lời hứa của anh ta nói sẽ bảo vệ cũng là một kiểu bảo vệ hay sao?***Ba ngày sau, hạm đội đáp xuống "Vùng đất hoang vu".Theo lời Mạc Phổ, từ hành tinh Stan chỉ cần nhảy siêu quang tốc một lần là có thể đến "Vùng đất hoang vu" ngay lập tức. Nhưng vì không vội vàng, nên hạm đội di chuyển với á quang tốc mất năm ngày, bao gồm cả thời gian nghỉ ngơi.* "Á quang tốc" tức là gần tốc độ ánh sáng. Tốc độ ánh sáng ký hiệu là c = m/s, xấp xỉ 300 nghìn km/s là tốc độ nhanh nhất trên đời này, con người không thể vượt qua. Còn "Á quang tốc" đạt 90% tốc độ ánh sáng, còn "Siêu quang tốc" là nhanh hơn tốc độ ánh Lâm than vãn Đáng lẽ ra đây là một khoảng thời gian ngọt ngào trong thế giới chỉ có bốn anh ta nói câu này, tôi đang đứng ở hành lang hình tròn của "Thiên sứ hiệu" ngắm vũ trụ đầy sao. Lời của Mạc Lâm khiến tôi nhớ đến buổi tối hôm qua, Mục Huyền nửa đêm trở về. Nghĩ tới Mục Huyền, tôi thấy vùng bụng ngưa ngứa, rất không thoải mái, phảng phất lòng bàn tay anh ta vẫn còn lưu lại hơi ấm trên da thịt tôi."Tất cả hạm đội chú ý, năm phút nữa sẽ đáp xuống cảng không gian của hành tinh Côn Nặc. Xin hãy vào cảng theo số thứ tự." Loa phát thanh vang lên giọng nói đàn ông trầm bổng, đó là mệnh lệnh phát ra từ trung tâm chỉ tiếp tục phóng tầm mắt ra xa. Tận cùng của chòm sao này có một ngôi sao lớn nhất màu đỏ rực tỏa ra ánh sáng chói mắt. Một số hành tinh lớn nhỏ khác nhau trôi nổi trong luồng sáng của ngôi sao màu đỏ chính là "Vùng đất hoang vu".Trong số hành tinh đó có một ngôi sao màu lam thẫm, đó là hành tinh Côn Nặc, là hành tinh sầm uất nhất của "Vùng đất hoang vu", cũng là nơi chúng tôi sẽ đáp phi thuyền đi vào dải hành tinh nhỏ, tôi mới phát hiện có mấy vật thể không phải là hành tinh, mà là phi thuyền vũ trụ cực lớn. "Vùng đất hoang vu" là cứ điểm quân sự quan trọng của Đế quốc. Những phi thuyền này chắc là nơi đóng quân của quân đội Đế cùng, phi thuyền cũng tiến vào tầng khí quyển của hành tinh Côn Nặc, đường nét của đại lục dần dần hiện rõ. Nước biển xanh biếc như tấm lụa trải khắp mọi nơi, bao bọc xung quanh lục địa. Hành tinh Côn Nặc chỉ có một đại lục mà thuyền ngày càng hạ thấp xuống mặt đất. Thông qua kính viễn vọng, tôi có thể nhìn thấy những tòa kiến trúc màu đen, bãi đỗ máy bay màu trắng. Tiếp theo, tôi nhìn thấy thành phố ồn ào tạp loạn, từng tốp người thú nghênh ngang vác súng hút thuốc trên đường phố. Nơi này hoàn toàn khác Đế đô, mảnh đất văn minh, trật tự, đẹp vào cảng không gian, phi thuyền "Thiên sứ hiệu" màu hồng dưới sự hộ tống của mười chiếc máy bay bảo vệ, tách khỏi hạm đội khổng lồ, tiếp tục tiến về lục địa. Mạc Lâm nói sẽ đưa tôi về thẳng hơi bất ngờ khi nghe đến từ "nhà".Khi bắt gặp một ngôi nhà màu xám lơ lửng trên không trung tại một sườn núi xanh ngát, tôi càng há hốc miệng kinh trời xanh biếc, vầng mây trắng mịn, ánh nắng màu vàng nhạt. Ngôi nhà đó lơ lửng trong không gian đẹp như bức họa. Hình dạng của nó cũng rất đặc biệt, mái nhà là hình nhiều cạnh màu trắng, tầng tầng lớp lớp, có độ giãn nở, cửa sổ màu nâu và tường nhà trắng được khảm nạm chằng chịt, nhưng không hề có cảm giác tạp loạn, ngược lại toát ra vẻ đẹp hài hòa. Cả ngôi nhà đầy màu sắc nghệ thuật phá cách, nhưng cũng rất mộc mạc thanh nhã."Đẹp quá!" Tôi không kìm chế nổi, cảm thán "Tại sao ngôi nhà có thể treo lơ lửng trong không trung?""Từ trường" Mạc Phổ trả lời. Mạc Lâm tặc lưỡi "Ngài chỉ huy đặc biệt mời kiến trúc sư từ Đế đô tới đây thiết kế ngôi nhà này cho tiểu thư đấy."Phòng của tôi ở tầng hai. So với cách bài trí lạnh lẽo đơn giản trên phi thuyền, nơi này tương đối ấm áp dễ chịu. Chỉ có điều, giữa phòng đặt một chiếc giường màu trắng dài bốn mét rộng bốn mét, trông rất vướng kỳ của hành tinh Côn Nặc là tám tiếng đồng hồ, có nghĩa ban ngày chỉ kéo dài bốn tiếng, ban đêm bốn tiếng. Thói quen của người bản địa là nghỉ ngơi hai ngày, làm việc hai ngày liền. Vì vậy, sau khi tôi ba lần ngắm mặt trời lặn mới lên giường đi ngủ, khái niệm về thời gian của tôi đã hoàn toàn hỗn qua trần nhà làm bằng kính, tôi có thể nhìn rõ bầu trời đêm trong vắt. Mười hành tinh như những quả cầu phát sáng treo lơ lửng trên đầu tôi, như có thể rơi xuống bất cứ lúc trên chiếc giường cực lớn, rõ ràng rất dễ chịu, nhưng tôi không tài nào ngủ Huyền liệu có đến không? Tôi đã nghĩ kỹ rồi, anh ta không chịu mở miệng trước, hôm nay tôi sẽ chủ động nói chuyện với anh ta. Hôm đó, cả hai chúng tôi đều tức giận nên đánh mất lý trí. Một khi quyết định sống bên nhau cả đời, chung sống hòa bình sẽ tốt cho cả hai đợi suốt một ngày khi Mạc Lâm gõ cửa nhắc tôi ăn sáng, tôi cũng chẳng thấy bóng dáng Mục Huyền. Tôi mệt mỏi lê thân đi mở cửa. Nhìn thấy tôi, Mạc Lâm giật mình "Tiểu thư! Đêm qua cô làm gì mà có hai quầng thâm đen sì?"Tôi chẳng để ý nhiều, hỏi thẳng "Tối qua Mục Huyền không về à?"Mạc Lâm ngây người, cười toét miệng "Ngày chỉ huy? Ngài ấy ở Quân bộ, có cần gọi ngài ấy về không ạ?"Tôi lắc đầu. Mạc Lâm lộ vẻ thất vọng, anh ta lao người vào bờ tường, ra sức đập mạnh đầu vào tường. Tôi khóc dở mếu dở, lôi anh ta xuống tới cửa nhà ăn, cả hai chúng tôi đều sững vì Mục Huyền đang ngồi cúi đầu ăn sáng bên chiếc bàn ăn được chiếu sáng bởi ánh mặt trời. Anh ta vẫn mặc bộ đồ quân phục chỉnh tề, gương mặt trắng trẻo anh tuấn như một chàng trai vừa bước ra từ bức tranh sơn thủy. Bộ dạng của anh ta thản nhiên như chưa từng có vụ "bỏ nhà ra đi".Khi ngẩng lên nhìn chúng tôi, sắc mặt Mục Huyền vẫn không hề thay đổi, anh ta chỉ nói nhàn nhạt "Chào buổi sáng.""Chào buổi sáng..." Tôi đáp lời, trong lòng hơi hoảng hốt. Mạc Lâm hét lớn "Chào, chào, chào ngài." Ai cũng có thể nghe ra sự mừng rỡ trong giọng nói của anh ta. Anh ta đẩy tôi đến bên bàn ăn, kéo ghế giúp tôi rồi đi chuẩn bị đồ ăn sáng cho tôi, miệng ngâm nga câu hát gì cúi xuống, một cánh tay Mục Huyền đặt trên mặt bàn. Anh ta mặc áo sơmi màu xám nhạt và áo khoác quân phục màu xám đậm. Ngón tay dài trắng trẻo của anh ta cầm con dao nhỏ màu bạc. Đôi găng tay trắng để một bên."Em ngủ không ngon à?" Giọng nói trầm ấm dịu dàng vang lên, khiến tôi lập tức bừng tỉnh."Cũng không đến nỗi." Tôi trả lúc này, Mạc Lâm đưa đồ ăn đến. Tôi ngẩng đầu, bắt gặp ý cười nhàn nhạt trên khóe miệng Mục Huyền. "Xì..." Mạc Lâm đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng tôi, nói bằng một âm lượng mà anh ta cho là "rỉ tai" "Hai quầng thâm đen sì thế kia..."Tôi nóng bừng hai má, thảo nào Mục Huyền cười tủm tỉm, chắc anh ta đã nhìn ra bộ dạng mệt mỏi của tôi. Tôi ngậm miệng, tập trung vào bữa này, Mục Huyền đã ăn xong, đẩy bát đĩa sang một bên. Tôi ngập ngừng, không biết nên mở miệng thế nào để biểu đạt ý nguyện chung sống hòa bình của ngờ Mục Huyền lên tiếng trước "Hoa Dao, có một việc tôi muốn nhờ em giúp đỡ."Tôi kinh ngạc nhìn anh ta, anh ta cần tôi giúp? Sắc mặt Mục Huyền vẫn hết sức bình thản, ánh mắt ôn hòa, thể hiện rõ thái độ nghiêm túc."Việc gì?"Mục Huyền rút một con chíp từ trong túi áo đặt lên bàn "Toàn bộ tài sản của tôi gửi ở ngân hàng số ba Đế đô. Mười ngày trước, tôi nhận được tin ngân hàng này đã bị phá sản. Khoản tiền gửi của tôi bị tổn thất bốn mươi phần trăm...""Bốn mươi?" Tôi há hốc mồm kinh ngạc. Nên biết tổng giá trị tiền mặt của Mục Huyền tương đương mười tỷ đô la Mỹ ở Trái đất. Bốn mươi phần trăm có nghĩa bốn tỷ? Tôi lờ mờ đoán ra anh ta muốn tôi làm gì. Tôi mở hình ảnh trong con chíp, quả nhiên đều là biểu mẫu báo cáo."Trong hạm đội của tôi không có nhân tài về ngành đầu tư tài chính." Mục Huyền nói "Em có thể giúp tôi quản lý số tiền này hay không?"Tôi nhanh chóng xem qua biểu mẫu. Con số thiệt hại quả là vô cùng thê thảm. Xem ra, Mục Huyền thật sự gặp vấn đề nan giải. Tôi lưỡng lự "Tại sao anh không đi Đế đô tìm một người chuyên nghiệp giúp anh quản lý?"Mục Huyền mỉm cười "Khải Á có ảnh hưởng rất lớn trong giới tài chính ở Đế đô."Tôi hiểu ý anh ta, nhưng vẫn nói "Tôi xin lỗi, tôi chỉ làm việc ở công ty tài chính có mấy tháng, hơn nữa đều là công việc vặt vãnh. Khoản tiền của anh quá lớn...""Tôi thật sự không tìm được người nào." Mục Huyền hơi cau mày, vẻ mặt rất khó nửa tin nửa ngờ "Nhưng nếu tôi đầu tư thất bại, bị lỗ...""Lỗ hết cũng không sao." Mục Huyền nói nhỏ "Số tiền đó vốn thuộc về em."Tôi nhất thời không thể thốt ra lời. Mục Huyền cũng trầm mặc, nhẫn nại chờ đợi câu trả lời của thầm nghĩ, nếu chúng tôi thật sự kết hôn, để mất khoản tiền này thì đúng là rất đáng tiếc. Ngộ nhỡ Mục Huyền phá sản, cuộc sống của tôi chắc chắn cũng bị ảnh hưởng. Tuy tôi chẳng phải loại tài giỏi, nhưng ít ra tôi cũng có kiến thức cơ bản về đầu tư tài chính. Đầu tư vào những nơi rủi ro thấp, lợi nhuận thấp, chắc sẽ không bị nữa, cả ngày ở nhà quả thật rất vô vị, tìm một công việc làm cũng tốt. Bây giờ Mục Huyền chủ động tìm tôi, tôi không muốn mối quan hệ tiếp tục căng thẳng."Vậy để tôi thử xem sao." Tôi trả lời."Cám ơn em." Mục Huyền đứng dậy "Ngày mai tôi lại đến đây, em hãy nói cho tôi biết em định làm thế nào?""...Được".Mục Huyền đi đến bên vòi nước rửa tay và khử trùng, rồi quay lại bàn ăn đeo găng tay. Tôi vẫn cắm cúi ăn đồ, nhưng mọi động tĩnh của anh ta đều lọt vào tai tưởng Mục Huyền chuẩn bị rời đi. Tuy nhiên, anh ta đứng bên bàn bất động."Hoa Dao." Mục Huyền nhìn tôi bằng ánh mắt thâm trầm, khiến tim tôi đột nhiên đập thình thịch."Có một chuyện em nói không đúng, tôi buộc phải đính chính."Tôi lặng lẽ ngước nhìn Mục hình cao lớn của anh ta thẳng tắp, gương mặt thanh tú nổi bật. Đôi mắt sáng vừa trầm tĩnh vừa nghiêm túc dừng lại ở mặt tôi như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh ta đã có quyết định cuối cùng về chuyện xảy ra ngày hôm đó?"Em không chỉ là người vợ." Mục Huyền nói chậm rãi từng từ một "Bây giờ...em là công chúa của tôi."Tôi ngây người. Công chúa? Đó là ý gì?Dưới ánh mắt kinh ngạc của tôi, Mục Huyền từ từ rời mắt đi chỗ khác, gương mặt của anh ta hơi đỏ ửng. Sau đó, anh ta cất giọng lãnh đạm "Em quay về phòng ngủ một giấc đi!"Tôi vô ý thức gật đầu. Mục Huyền sải bước dài đi ra ngồi thẫn thờ hồi lâu. Cho đến khi Mạc Lâm xông ra, hỏi tôi bằng ngữ khí đầy hưng phấn và kinh ngạc "Tiểu thư, cô là công chúa thật sao? Thuộc chủng tộc nào vậy? Cô thuộc dòng họ Aisin Gioro à?" Aisin Gioro là dòng họ hoàng thất Thanh triều-Mãn ThanhTôi lắc đầu. Mục Huyền bảo, có một chuyện tôi nói không đúng, ý của anh ta là, những chuyện khác tôi đều nói đúng? Anh ta thừa nhận trước đây đối xử với tôi không công bằng?Tôi đột nhiên cảm thấy vừa vui mừng vừa chua xót. Tôi thật sự không ngờ, anh ta lại nói "công chúa" có nghĩa là gì?Mãi đến khi đi lên cầu thang, đầu óc tôi đột nhiên xuất hiện câu tôi nói với anh ta ngày hôm đó "...Bởi vì anh là hoàng tử, tôi chỉ là bình dân đúng không? Nếu chúng ta cùng một tầng lớp, cùng thân phận địa vị, liệu anh có đối xử với tôi như vậy không..."Mục Huyền vừa nói, tôi là công chúa của anh ta. Đánh giá từ 11 lượt Bạn đang đọc truyện Vợ Tôi Là Công Chúa của tác giả Hạ Hoa trên trang đọc truyện online. Nàng công chúa 14 tuổi đến từ một hành tinh con người được sinh ra từ "cây" kể cũng lạ nhỉ. Mà nàng ấy còn có phép thuật nữa sống trong thế giới của người địa cầu, liệu nàng ấy có quen ko, có thích nghi không?Và khi nhìn thấy những cái cây mang đầy trái ngọt, liệu nàng có nghĩ người địa cầu cũng đc sinh ra từ cây giống như người của hành tinh nàng không? Hãy cùng phiêu lưu cùng " Vợ Tôi Là Công Chúa" Bỏ qua nội dung YAOI Công chúa của tôi TÊN GỐC You are my princess TÊN TÁC GIẢ Hiroto Kujirada NGUỒN Noire Moon TAG Đời thường, học đường, lãng mạn EDIT Tachi, Minh, Ahiru, Sụt, Màn Thầu, Qui TRANS Rika, Banana, nnlin, Jashin Bản dịch đã có sự đồng ý từ nhóm scan Văn án Trong mắt các học sinh khác, Itsumi Tachibana là một cậu nhóc không biết làm gì ngoài việc đánh người, với khuôn mặt và khí chất đáng sợ. Thế nhưng cậu chỉ là một chàng trai bình thường, yêu mèo và những vật dễ thương. Nhưng sau cuộc gặp gỡ với hội trưởng hội học sinh xuất sắc, đẹp trai và nổi tiếng, cuộc đời của cậu đã thay đổi. Vì anh ta – Seima, muốn biến chàng trai cau có này trở thành công chúa của mình anh. DANH SÁCH CHAP Chap 1 Chap 2 Chap 3 Chap 4 Chap 5 Đã hoàn thành Bạn đang đọc truyện Công Chúa Của Anh của tác giả Xuân Phong Lựu Hỏa. Buổi chiều nọ, Chu Cầm ra sân bóng, cúi đầu châm một điếu thuốc lá rồi thuận tiện lau vết máu trên khóe miệng. Kế bên là một phòng chụp ảnh, có mấy cô nàng đi đến đó chụp ảnh tự sướng rất lâu. Chu Cầm liếc mắt một cái đã nhìn thấy Hạ Tang mặc chiếc váy màu xanh nhạt. Cô tựa như một nàng công chúa ngoan ngoãn được đúc ra từ khuôn, làn da trắng cùng đôi mắt đen tựa như bức tranh sơn thủy tuyệt đẹp. Chu Cầm ngắm nhìn cô rất lâu, cho đến khi tàn thuốc làm bỏng tay anh. Đám anh em cố ý nói “Chu Cầm, mày đang nhìn Hạ Tang à?” Hạ Tang ngạc nhiên ngước mắt lên. Lại thấy chàng trai đang dập tắt tàn thuốc, cười vô lại để che giấu sự thiếu tự tin của bản thân “Ngắm bạn thân của cô ấy.” Ta tên Huỳnh Phi Nhung. 16 tuổi. Mọi người gọi ta là Nhung Ác Quỷ. Không phải vì ta ác đâu, là ta quá hiền ấy. Hê hê! Để xem ta có thể kể gì về ta cho các ngươi nào. Ta thích xem phim nè, đọc truyện ngôn tình nè, thích ăn nè. Là điển hình của mẫu người tham sống sợ chết nha. Ta biết tý võ công, cũng là người khí khái! Nói chuyện với người khác, ta thích xưng ta ngươi, mẹ ta nói, ta bị hâm rồi. Ta thấy ta đâu có hâm, là ta khác người chút thoai. Cũng có thể ta bị ảnh hưởng bởi mấy bộ điền văn chăng? Đôi khi ta có nóng tính, nhưng ta đảm bảo ta là người tốt. Bằng chứng ư? Cứ nhìn Cún Con nhà ta là biết, ta cho ẻm ăn ba bữa một ngày đó. Quá tốt rồi còn gì. Ta à, tuy không thuộc loại nghiêng nước nghiêng thành nhưng cũng gọi là có tý sắc, cũng có vài ba anh nhòm ngó. Ta là người dày mặt, cực kì dày mặt. Việc đó cả thế gian đều biết, mà biết rõ nhất là Huỳnh Mạnh Long, 27 tuổi. Ai vậy? Ai vậy? Người ta yêu đó! Ta yêu hắn nhiều lắm, yêu tới chết đi sống lại. Ta không biết nữa, lần đầu tiên gặp hắn ở hành lang bệnh viện, ta đã yêu rồi. Hắn chính là con trai của người sáng lập chuỗi bệnh viện này nhé, còn lý do ta vào bệnh viện ý à? Bản cô nương có chút bệnh nhỏ ấy mà. Nghe nói hắn học y ở Mỹ, giờ ba hắn muốn hắn tiếp nhận công việc quản lý, không muốn theo nghề y vất vả, còn hắn thì vẫn muốn là một bác sĩ y đức, chữa bệnh cứu người, bởi vậy cho nên, hắn và ba hắn cãi nhau ghê gớm lắm. Rồi mẹ hắn đột quỵ, sau đó bla bla…cũng là thiên hạ đồn thổi, hắn đành nghe lời ba mẹ! Hắn rất cao a, ta may chỉ đứng tới vai hắn, đẹp trai làm ta mất hồn luôn. Mà tính ta, vốn mạnh bạo, làm gì có chuyện gặp người ta thích ta lại cứ thế yên lặng về nhà ôm mộng. Ta lúc đó còn mặc áo quần bệnh nhân a, chạy xồng xộc tới chỗ hắn, đâm vào người hắn, lấy cớ sờ xoạng hắn chút chút nha, cơ ngực đúng là săn chắc, ta thích, cực thích a. Xong xuôi, ta nhắm mắt vờ ngất. Ngất đó, là ngất đó nha, ta là bệnh nhân mà, ngất thì có gì là sai đâu? Ta ốm quá, ta xỉu thui mà. Ta nhắm hờ mắt, tưởng tượng như truyện Bạch Tuyết nha, hắn sẽ hôn ta, và ta sẽ bừng tỉnh. Không được, thế thì xa quá, thôi chỉ cần được mỹ nam ôm về giường bệnh đã là tốt lắm rồi! A, đúng là hắn có ôm ta đi thật, nhưng không phải về phòng bệnh của ta, ta cảm thấy thế. Vì phòng ta nằm là hướng đi thẳng, còn ta cảm thấy, hắn xoay người a. Nhưng ta không có mở mắt, mùi hương trên người hắn, quá là thơm đi, quyến rũ quá đi, ta nguyện ngửi cả đời nha! -“Tỉnh lại đi, diễn thế không mệt à?” Hắn nói, mỹ nam à, sao ngươi siêu quá trời vậy? Ta quên, hắn là bác sĩ, sao ta lại ngu ngốc trả vờ ngất trước mặt bác sĩ làm gì cơ chứ? Biết làm sao cho đỡ thẹn bây giờ, đành vậy, ta gượng gạo vươn tay duỗi chân, đôi mắt hé hé mở, nở nụ cười ha hả, to nhất có thể. -“Hi, chào!” Đây là đâu? Ta còn ngây ngô thì hắn nói. -“Là phòng làm việc của tôi!” Hắn cũng thuộc loại “con nhà có điều kiện” nha! Phòng làm việc gì mà to gấp ba lần cái phòng bệnh của ta. Lại còn có giường đẹp thế này. -“Ngươi biết hưởng thụ ghê a, như cái nhà ý!” -“Là công việc quá nhiều, nên tôi tạm ngủ ở đây, tuy có hơi tồi tàn…” -“A, tồi tàn cái mịa nhà ngươi! Ta bệnh còn không được bằng!” Ta thì nhận ra mình lỡ lời, còn hắn thì trợn tròn mắt. Tự dưng không khí trầm mặc hẳn. Hắn mặc kệ ta, ra phòng kế bên ngồi làm việc. Ta vén rèm ngồi ngắm hắn, đẹp, quả thật đẹp. Thằng chó, mi ăn gì mà đẹp dữ vậy! Hại huyết áp bà mi tụp lắm rồi đây này. Ta mải mê ngắm hắn, đứng ngắm, ngồi ngắm, nằm ngắm…rồi ta ngủ lúc nào không hay. Lúc tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã là 5 giờ chiều. A chết rồi, mẹ ta sẽ thăm bệnh nha, rồi mẹ ta sẽ làm ầm lên à xem, nếu không thấy ta. Ta cuống quít tìm đường chạy về nhà. Cửa khóa, hắn thì vẫn làm việc. -“Ngươi đưa ta chìa khóa a?” -“Em ăn nói kì vậy? Ngươi ta, học ở đâu đấy?” -“Ta quen rồi a, ngươi đưa ta chìa khóa, mẹ ta tìm ta!” -“Đi dễ dàng thế thôi sao?” -“Thế ngươi muốn sao?” -“Chẳng phải em trả vờ ngất là có ý đồ à, cũng chưa thấy em làm gì cả?” A, tên này, dù sao ta cũng là con gái nha, sao có thể nói trắng trợn ra như vậy. Thôi không sao, ta nổi tiếng mặt dày. -“Ta vì thấy ngươi đẹp trai quá nên muốn ở cùng ngươi một chút a, nhưng giờ ta phải về phòng rồi, không có mẹ ta oánh ta tan xác luôn!” -“Xác định là chỉ muốn ở cùng một chút?” -“A, muốn ôm ngươi a!” -“Thế thôi?” Ta nhìn gương mặt hoàn hảo của hắn, nuốt nước bọt, không kìm lòng mà thốt ra sự thực. -“Muốn hôn ngươi nữa!” Ôi chẳng ai mặt dày như ta cả. Ôi cho ta một cái lỗ đi! Chẳng ngờ, hắn ôm ta thật, cả người hắn ép chặt người ta, môi hắn lướt qua môi ta, một cái hôn phớt. Ta đang nằm mơ hả? Tim ta rụng mất thôi! -“Ngươi…thế này là sao?” -“Sợ em đêm mất ngủ lại mò lên phòng tôi, thôi giờ về đi!” Mặt ta đỏ bừng, lúc về mẹ cũng không mắng ta gì cả, nhưng đêm đó ta mất ngủ, huhu.

đọc truyện công chúa của tôi