Nghị luận về lòng tự trọng mang đến dàn ý và 22 bài văn mẫu siêu hay, đạt điểm cao của các bạn học sinh lớp 12. Suy nghĩ về lòng tự trọng có thể là mộ. Tổng thống Singapore Halimah Yacob cùng đoàn công tác tham quan sa bàn Khu công nghiệp VSIP. Singapore là nước đứng thứ 3 về đầu tư tại tỉnh Bắc Ninh với trên 55 dự án đầu tư với tổng số vốn 1,98 tỷ USD, chiếm 8,65% tổng vốn đầu tư nước ngoài toàn tỉnh. Phán Lý Đồng. Phu Quân, Xin Tự Trọng - Fu Jun Qing Zi Zhong (VietSub - Thuyết Minh) nói về tác giả Mộc Tiểu Tịch vô tình xuyên vào tiểu thuyết của chính mình, phải hoàn thành mười nhiệm vụ mới có thể trở về. Vốn tưởng vô cùng chắc ăn, lại không biết nam chính Tần Xuyên Anh trở nên lạnh lùng hơn, chẳng phải lúc đầu vẫn còn rất tốt sao, không hiểu sao tự nhiên lại cãi nhau như thế này, có lẽ là do anh quá nóng lòng, nên mới bức cô như vậy. Nghĩ như vậy, lúc xe dừng lại trước khi giải trí, tim anh cũng mầm lại, anh đưa tay ôm lấy cô Bạn đang theo dõi truyen mới Yêu Nữ Xin Tự Trọng của tác giả Tụ Lý Tiễn rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện Tiên Hiệp này Mộ Minh Thăng nhíu mày mà hỏi, giọng nói nhu hòa thành thật. Nhớ tới mấy năm học đại học mình không trở về nhà, đầu Lan Khê càng chôn càng thấp, gương mặt nóng rực. "Chuyện dì Mạc con bây giờ cũng giống như vậy," Mộ Minh Thăng thay đổi giọng điệu nói, "Mấy năm con LrsTKAK. Ads Các bạn nữ sinh phía sau bắt đầu đỏ mặt cười trộm , còn các nam sinh hào hứng hẳn lên, thậm chí có vài người liên tục vỗ tay hô to"Mộ Lan Khê! Mộ Lan Khê!"Khuôn mặt Lan Khê đỏ bừng, không để ý tới bọn họ, chỉ chuyên chú nhìn chằm chằm máy tự động đợi nó nhả ra ngờ đợi nửa ngày trời, cái máy kia không có động tĩnh gì hết, cô bực rồi nha!"Mẹ kiếp, chỉ biết lừa gạt người khác!"Máy tự động cái con khỉ ! Đặt ở đây lừa tiền thiên hạ thôi, tự động cái quái gì chứ ? Vốn trong lòng đang bực bội, cộng thêm tác động của rượu, giờ đây lửa giận đã bốc lên tận đầu, Lan Khê đập đập vào máy tự động, kêu lên "Mày phun tiền ra, trả lại cho tao mau !"Lúc này những tiếng ồn ào của đám bạn đã hoàn toàn lắng xuống, cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy, nhưng Lan Khê vẫn vô tư, miệt mài lấy ngón tay nhỏ bé cố móc vào khe hở của chiếc máy, nhất quyết phải lấy lại được 2 đồng xu, đột nhiên có một bàn tay nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai cô." Lan Khê." Giọng nói yêu thương mang theo chút lo lắng vang bực mình ngoái đầu lại, ngọn đèn trên cao chiếu sáng khuôn mặt nhỏ xinh đang rịn ra tầng mồ hôi mỏng, cô hơi hoảng hốt rồi dần bình tĩnh lại, nhận ra người đến là chú cô, người luôn yêu thương cô ngay từ những ngày bé chột dạ, trong lòng khẽ kêu "Lộp bộp!", cô nghiêng đầu đi, liền thấy liên tiếp mấy chiếc xe đang dừng ở ven đường. Trong một chiếc xe , cô thấy được gương mặt hơi tái nhợt của người thím mà cô vẫn luôn kính trọng, ở một chiếc xe khác, gương mặt của ba cô đã hoàn toàn trắng bệch, xui xẻo là bên cạnh ông còn mấy người thương nhân, chính khách đang mở to đôi mắt tò mò xem cô diễn trò nãy không cần suy nghĩ cũng biết, ba cô nhất định vì tình hình Mộ thị gần đây không tốt nên bận rộn, ra sức chiêu đãi những vị khách quí này, những người có máu mặt mà ông khi còn hoạt động trong quân ngũ có giao thiệp..Cho nên xong rồi, cô mất mặt thì không nói làm gì, quan trọng là mặt mũi của nhà họ Mộ cũng bị cô vứt đi một cách hoành tráng luôn !Trí nhớ tới đây là ngừng, Lan Khê xấu hổ, nóng bừng cả mặt, lông mi thật dài chớp xuống lóe ra một tia trong suốt, cô cúi đầu không dám lên tiếng nữa."Tao thật sự không muốn nhìn thấy mày nữa, một đứa con gái không ra thể thống gì!" Mộ Minh Thăng giận đến bốc hỏa, tay che ngực cố gắng chịu đựng trái tim đang đập liên hồi, một hồi quay sang người phụ nữ dịu dàng bên cạnh hỏi, "Yến thần lúc nào thì về?"Người phụ nữ nghe ông hỏi xong , thần sắc lại càng thêm nhu hòa " Yến Thần nó. . . . . ." Cửa liền truyền tới tiếng vang của xe motor đang tắt vang đó làm cho người phụ nữ thập phần kích động " về rồi!"Giọng nói lộ rõ sự vui mừng , hoan tia sáng ban mai chiếu xuống cảnh vật bên ngoài phòng khách, không gian đang yên tĩnh, bỗng nhiên bị một hình bóng đánh vỡ. Một dáng người khoan thai, bình thản, giày da nên xuống đất, một tiếng lại một tiếng vang lên như muốn đi sâu vào trong lòng người, bóng dáng tuấn dật như được điêu khác cứ từ từ, từ từ hiện ra. Người quản gia đi bên cạnh anh, bất giác đã tự lui người xuống phía sau. Rõ ràng anh được người khác dẫn vào nhưng nhìn đi nhìn lại vẫn có cảm giác , anh mới là chủ nhân đích thực của ngôi biệt thự này, trên người anh toát lên khí chất cao quí, đàn áp mọi thứ xung Khê vốn không mấy hứng thú, giờ phút này cũng tò mò liếc mắt đàn ông mang theo hành lí, khi vào phòng khách bước chân anh dần dần chậm lại, ánh mắt lạnh lùng quét một lượt trong phòng, sau cùng dừng tại một chỗ, tiếp đem hành lý bỏ xuống, anh ngước mắt, nhỏ giọng gọi "Mẹ."Người phụ nữ cười đến dịu dàng, nước mắt đã dâng tràn, kích động không nói nên lời, chỉ biết nắm chặt bàn tay của Mộ Minh Thăng, giọng nói run run "À, Yến Thần con đã về rồi, con mau tới đây để. . . . . ."Tay của người đàn ông đặt vào trong túi quần, con ngươi thâm thúy nhàn nhạt nhìn về phía người phụ nữ, ngắt lời bà "Con hơi mệt. Con chỉ ghé qua đây 10 phút, sau đó còn phải về sắp xếp lại, con chỉ có 10 phút thôi, không nhiều hơn nữa.”Muốn nói gì thì cứ nói nhanh lên, chỉ cần mấy phút là phụ nữ nhất thời cảm thấy khó với người phụ nữ, Mộ Minh Thăng càng kích động hơn nhiều, chỉ là vài chục năm hoạt động trong quân ngũ cộng thêm một thời gian dài sống trên thương trường đã tô luyện cho ông một phong thái bình chân như vại trước mọi tình huống, nhưng hai mắt ông vẫn hằn lên những tia máu, ông nắm chặt tay người phụ nữ "Như Khanh, đừng nóng vội ". Vì trấn an cảm xúc của Mạc Như Khanh, ông dùng giọng nói hùng hậu, vững vàng, "Lan Khê, con qua đây chào hỏi đi nào, đây là con ruột của dì Như Khanh, năm nay 27 tuổi, vì trước giờ sống ở nước ngoài nên con chưa được gặp mặt, người này là anh trai của con đó. . . . . ."Mộ Minh Thăng đang nói, lại nhìn thấy đứa con gái bộ dạng nhếch nhác ngồi xổm trên mặt đất, nhịn không được ông cau mày lại . Đầu óc Lan Khê trở nên ong lời của Nhan Mục Nhiễm đã đưa cô trở về cái đêm ở nhà họ Mộ vào bốn năm trước...Đêm ấy, nụ cười của Mộ Yến Thần lạnh băng, rét thấu xương, chậm rãi nói gằn từng tiếng ở bên tai cô "Đúng vậy, là anh đã lừa em, anh đã lừa gạt em từ lâu lắm rồi, ngay cả em cũng tin rằng, anh thích em, đúng không?"Sắc mặt Lan Khê tái nhợt đến đáng sợ, cô quẳng lại một câu "Cô hãy đi mà lừa ma gạt quỷ ấy" rồi xoay người rời Mục Nhiễm không vội vàng, thanh toán xong liền thong thả đi phía sau cô, không nhanh không chậm đã đuổi kịp cô...Ước chừng mới khoảng chín, mười giờ, nhưng đã không sao gọi được xe. Ở nơi bờ biển xe cộ hầu như lui tới rất ít, còn nếu chờ xe buýt công cộng, chuyến tiếp theo phỏng chừng cũng phải nửa giờ Khê giơ tay vẫy đón xe, nhưng không có một xe nào dừng lại. "Có phải cô thiết kế hạng mục bờ biển khi tôi còn ở chi nhánh như trong bản án đã nêu hay không?" Nhan Mục Nhiễm từ phía sau đi tới, thong thả buông câu tay của Lan Khê đang đưa ra chợt cứng lại tại chỗ, hơi thở đầy bất ổn nhìn lại cô Mục Nhiễm cười cười "Yến Thần biết tài của cô, hiểu rõ từng chút một nên mới có thể nhắc nhở cho cô đầy đủ từng ly từng tí như thế, để cô thiết kế được hạng mục kia, nếu không cô cho là dựa vào đâu mà cô lại có thể hoàn thành được cái điểm mấu chốt kia khéo như vậy chứ? Nhưng mà cô cứ yên tâm, chủ ý của anh ấy cũng không phải thực sự muốn làm hại cô, chỉ là anh ấy hoàn toàn không thích hoàn cảnh lẫn công việc hiện tại ở công ty mà cô đang làm việc thôi. Anh ấy thích nắm trong tay toàn bộ cảm giác, tốt nhất là cô không nên đi bất cứ chỗ nào khác, cứ ngoan ngoãn ở bên cạnh anh ấy, giúp đỡ anh ấy, dựa dẫm vào anh ấy... Tốt nhất là không có anh ấy thì cô sẽ không xong... Chỉ có vậy thì khi đó người đàn ông mới thấy mình đạt được sự thỏa mãn lớn nhất, cô có biết không?"Cả người Lan Khê trở nên cứng ngắc "Cô nói như vậy là có ý gì?"... Cô ta vừa mới nói, việc sao chép đồ án thiết kế này là do Mộ Yến Thần bày ra???Nhan Mục Nhiễm vén tóc lên nói tiếp "Có phải anh ấy đã từng nói với cô rằng cho dù vụ án này có thắng kiện hay không, cũng không quan trọng, dù sao anh ấy cũng nuôi được cô, đúng hay không ? " Cô ta cười nhạo một tiếng rồi tiếp tục nói "Dĩ nhiên là anh ấy hi vọng không thắng kiện, như vậy để cho cô đỡ phải bị người ở trong công ty nói ra nói vào, hoặc là bị những người đàn ông giống như Kiều Khải Dương trêu chọc. Trước kia thì cũng vẫn có thể chịu được, nhưng lúc ở Los Angeles, hai người suýt nữa đã lau súng cướp cò, tuy không có chuyện gì thật, nhưng cũng đủ để cho đàn ông tức giận... cho nên không chỉ nói, bản án lần này Kiều Khải Dương chủ động đưa đầu gánh tội thay cô, cho dù anh ấy không cãi vã, anh ấy cũng sẽ trừng trị như thường. Lan Khê, anh ấy có chút thích sạch sẽ, không chấp nhận nổi người phụ nữ của mình bị người khác đụng vào dù chỉ chút xíu, nếu như có ngày anh ấy vứt bỏ cô, chắc chắn trước hết là do cô không giữ mình trong sạch, hiểu không?"Lan Khê bị câu nói của cô ta làm cho đôi chân lạnh như người con gái đang đắm chìm ở trong giai đoạn ngọt ngào nhất của tình yêu liền bị một thùng nước đá dội xuống, lạnh run đến đông cứng cả người vậy."Cô không cần phải cố ý khiêu khích tôi đâu! " Lan Khê lạnh lùng liếc nhìn cô ta một cái, bàn tay trong chiếc bao tay nắm chặt lại "Anh ấy ở cùng với tôi chắc chắn không phải là chỉ muốn chơi đùa với tôi, tự trái tim của tôi có thể cảm nhận được điều này. Anh ấy cũng sẽ không vì muốn buộc tôi ở lại bên người mà dùng những chuyện dơ bẩn xấu xa như vậy để làm hại tôi, lại càng sẽ không bởi vì ghen tị mà đối phó với Kiều Khải Dương, cô đã suy nghĩ nhiều quá rồi."Sao cô lại không hiểu chứ... Cô nhớ tới chuyện mình thi vào trường cao đẳng năm nào đó, cảm giác bị oan uổng ở trong trường thi, cũng như ở trên pháp đình bị người ta lên án sao chép bản thiết kế vậy, rất giống mà cô không tin, người đàn ông mà cô yêu nhất này lại sẽ đâm cho cô một đao đầm đìa máu tươi như yêu không phải trói buộc, cũng không phải là làm tổn thương nhau. "Chuyện hạng mục gì đó mà Yến Thần nói là chuyện gì vậy? Chuyện làm ăn của các con mẹ không hiểu lắm, Lan Khê đã làm chuyện gì đắc tội với con mà con lại làm ra chuyện như vậy để chỉnh lý người ta vậy?"Nhan Mục Nhiễm không thốt nên phút này ánh mắt của Mộ Minh Thăng nhìn cô cũng có chút quỷ dị, còn Mạc Như Khanh ở bên cạnh vẫn còn đang rót trà, đôi mắt đẹp nhu hòa lạnh nhạt nhìn hết thảy mọi việc trước mắt, giống như đang xem một vở kịch vậy, không lên tiếng, cũng miễn bàn mặt cha mẹ đối phương, mẹ Nhan cảm thấy thật xấu hổ, nếu như Mộ Yến Thần đã dùng lời vạch trần đến nước này, thân là mẹ đẻ bà không thể cứ như vậy mà bao che cho con mình được nữa."Lan Khê, " Mẹ Nhan mở miệng, "Con hãy nói chuyện với bác một chút, có phải ở bên ngoài con và Nhiễm Nhiễm có chuyện gì mâu thuẫn ầm ĩ hay không, tuổi tác hai con khác nhau, lại không làm việc cùng một công ty, sao lại có thể xảy ra chuyện xung đột đến mức giương cung bạt kiếm như vậy? Con hãy nói một chút, nếu quả thật là Nhiễm Nhiễm có lỗi, bác cũng sẽ không nuông chiều nó."Lan Khê nâng cặp mắt trong veo lên, thoáng nhìn qua Nhan Mục Nhiễm.... Giữa các cô, vì điều gì mà phải giương cung bạt kiếm như vậy ư?... Nguyên nhân quan trọng nhất kia, cô thật sự có thể nói ra miệng trước mặt nhiều người như vậy sao?Khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng trở nên trắng hơn, cô nhẹ nhàng nghịch ly trà, nói giọng khàn khàn "Cháu không biết..."Nhan Mục Nhiễm nghe xong lời này giống như đột nhiên có chút sức mạnh, khóe miệng hé nở một nụ cười trào phúng lạnh lẽo, đôi mắt đẹp ướt át đến động lòng người "Cô không thể nói nên lời rồi hả ? Lan Khê, có muốn tôi thay cô nói ra hay không? Phụ nữ ghen ghét nhau là chuyện trời sinh, nếu hoán đổi cô là tôi, cô có thể tốt hơn ở chỗ nào chứ? ! Cô cẩn thận ngẫm lại xem, có muốn tôi sẽ thay cô nói nguyên nhân kia ra hay không? Cô có dám hay không? !"Cô vốn lớn hơn Lan Khê vài tuổi, tính vai vế là đàn chị, vậy mà về mặt tình cảm lại thua Lan Khê, đúng là chuyện mất có một việc là cô không thua, đó là cô có thể đứng chung một chỗ cùng với Mộ Yến Thần, cho dù thế nào cũng có thể quang minh chính đại đứng ra để nói. Việc ấy trừ cô ra Mộ Lan Khê có làm được không? Tình cảm của bọn họ là điều cấm kỵ, là sự sỉ nhục không sao chịu nổi, cô không tin cô ta có thể nói ra!Ngón tay Lan Khê run lên một cái, lòng ngón tay bị nước trà làm cho bị bỏng sinh đau cũng không chịu dời đi, trong đôi mắt trong veo có một sự run rẩy kịch liệt."Tôi..."Cô còn chưa kịp mở miệng, bả vai đã bị một bàn tay ôm chặt, kéo vào trong ngực, chậm rãi mà mạnh Yến Thần ôm lấy cô giống như cung cấp thêm cho cô sức mạnh, cặp mắt cúi xuống liếc nhìn cô một cái đầy thương xót, tiếp đó ánh mắt lạnh lẽo ấy lại nâng lên, hừ lạnh một tiếng nhìn Nhan Mục Nhiễm "Nói."... nói ra đi. Tất cả chúng ta, cùng nhau cá chết lưới rách mắt của Nhan Mục Nhiễm chợt chạm phải ánh mắt của Mộ Yến Thần, liền run lên kịch liệt, sự hoảng hốt ở trong lòng nhanh chóng lan tỏa tới trong mắt! !Anh không ngăn cản...Cho dù như thế nào cô cũng thật không ngờ, Mộ Yến Thần vậy mà đến nửa điểm cũng không hề ngăn cản! !Rất nhanh chiếc khăn ăn cô nắm trong tay đã tràn đầy nếp nhăn, cô run sợ, trong đầu như có người đang giao chiến! Cứ như vậy, thời điểm cô bắt đầu sớm biết quan hệ của anh và Mộ Lan Khê, đã nhiều năm qua cô gạt mọi người chính là vì nếu nói ra chuyện này sẽ không chỉ hủy diệt Mộ Lan Khê, mà còn sẽ hủy diệt ngay cả Yến Thần!Cô vẫn cho là anh kiêng kị...Ai có thể đến để nói cho cô biết, vì sao giờ phút này anh lại như vậy, bộ dáng nhất định để cá chết lưới rách? Nếu một khi nói ra, vậy thì sẽ không có đường quay về nữa, cô và Mộ Yến Thần cũng không còn có bất cứ cơ hội nào nữa!Bị ép buộc tới cực điểm, Nhan Mục Nhiễm gắt gao cắn răng mới có thể nhịn xuống lời muốn thốt ra ***, cô không dám! !"Không có gì... Nơi này quá ngột ngạt, con muốn đi bên ngoài đi một chút!"Nói xong cô cũng chẳng quan tâm đến lễ phép rời khỏi bàn, cũng nhanh chóng bước ra bên ngoài, còn ở lại trong này, cô cũng sắp cũng bị ánh mắt của vợ chồng Mộ tiên sinh và mẹ mình dứt khoát giết chết ngay ở chỗ này mất!"Nhiễm Nhiễm ..." Mẹ Nhan nhíu mi, quay đầu khẩn trương gọi cô, "Nhiễm Nhiễm!"Giờ phút này, Lan Khê cũng mới thoát khỏi cơn kinh hoàng như vừa từ trên vách núi đen ngã xuống, tay chân đều đã như nhũn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bày ra vẻ trắng bệch như giấy, ngẩng lên chăm chú nhìn Mộ Yến Thần vẫn không hề nhúc mới rồi anh buông ra một chữ "Nói" thôi đã dọa rớt mất nửa cái mạng của cô đã quyết định muốn kiên định cùng với anh, nhưng trước mặt cha mẹ trong nhà vẫn không nên gây ra sự thương tổn vể thể diện! Đóng cửa lại, chuyện người trong một nhà có thể từ từ thay đổi, từ từ tan đi, nhưng không thể để dư luận xôn xao náo nhiệt như vậy!Mộ Yến Thần nhẹ nhàng vỗ vỗ bờ vai cô, như là an ủi, môi mỏng nhàn nhạt phun ra mấy chữ "Em ngồi cùng mọi người trước nhé."Nói xong anh cũng thuận tiện cũng kéo chiếc ghế dựa ra, đứng dậy đi ra bên Trương bưng thức ăn ra ngoài, trên mặt tràn đầy kinh ngạc "Thế này là sao vậy, tất cả đều đi ra ngoài thế? Tiên sinh, phu nhân..."Sắc mặt Mộ Minh Thăng thoáng trở nên lạnh lẽo, cúi đầu như đang trầm ngâm điều gì đó, trái lại, Mạc Như Khanh nâng mắt lên nhẹ nhàng nói một câu "... Đồ ăn cứ mang ra như bình thường, đặt lên xong xuôi, sau đó thím có thể đi nghỉ ngơi, nơi này không còn việc gì nữa đâu " nói xong bà ngoái đầu lại nhìn về phía mẹ Nhan cười cười, "Bọn nhỏ ở bên ngoài khó tránh khỏi trắc trở, chúng ta cũng không thể theo gót bọn chúng đi xa mà quản nhiều như thế được, cứ để thuận theo tự nhiên ... đừng khẩn trương, chúng ta khó có khi được gặp nhau, hãy cùng nhau ăn một bữa cơm vui vẻ."Bên ngoài cổng lớn nhà họ Mục Nhiễm đi giày cao gót bước nhanh ra ngoài, âm thanh "Lộc cộc lộc cộc lộc cộc" kia giống như giẫm lên ở trong lòng mình,một phen tê rần. Bên ngoài ánh nắng đầu mùa đông tỏa sáng rực rỡ, ánh lên trong mắt một mảnh mê muội. Trong đầu cô không ngừng hiện ra câu chất vấn vừa rồi của mẹ mình, lại còn có ánh mắt quỷ dị như chất vấn của vợ chồng nhà họ Mộ kia nữa, cô cảm giác thấy toàn bộ sự tĩnh tâm giả tạo của mình cho tới lúc này, cư nhiên đã hoàn toàn sụp đổ trong nháy mắt rồi !Sau lưng cô có tiếng bước chân thong thả chắc chắn đuổi lưng của Nhan Mục Nhiễm thẳng cứng, một cỗ bi thương chạy dọc lên trên đỉnh nhiên cô xoay người, đối diện với gương mặt của Mộ Yến Thần cũng vừa đuổi đến nơi, đối diện với đôi mắt đen nhánh tràn đầy rét lạnh, thâm sâu không thể lường được!"Chẳng lẽ anh không sợ sao? Yến Thần anh đừng có ép em... Nếu như anh áp bức em quá mức, em sẽ không cố kỵ bất cứ điều gì!Bức em gấp gáp quá, em sẽ nói ra hết tất cả chuyện của anh và Lan Khê !" Cô run giọng nói, hai đấm nắm chặt, móng tay bén nhọn đâm vào trong lòng bàn chân của Mộ Yến Thần chậm rãi dừng lại, đôi mắt lạnh hơi hơi nheo lại, trong lúc đó môi mỏng nhếch lên xuất ra một câu thoáng vẻ thờ ơ."Tôi chưa cho cô cơ hội sao?"Khóe miệng anh thoáng hiện ra nụ cười yếu ớt, trầm thấp nói "Chẳng lẽ cô cảm thấy tôi thật sự sợ cô hay sao?"Vừa mới rồi ở trên bàn ăn anh đã cho cô cơ hội để nói ra, cũng đã biểu hiện ra anh không có bất kể chỗ nào sợ hãi thân Nhan Mục Nhiễm run lên, móng tay đâm càng sâu vào trong lòng bàn tay, trong đầu hiện lên vẻ kinh sợ, không biết rốt cuộc anh muốn làm cái gì."Bốn năm trước, chiêu kia của cô quả thật là cao minh, ngay cả tôi cũng bị lừa gạt, cô thực sự cảm thấy có một số việc cô có thể một tay che trời giấu diếm cả đời hay sao? Tôi và Lan Khê rốt cuộc có phải anh em ruột hay không ... so với tôi, trong lòng cô biết rất rõ."Lại một tiếng sấm động kinh hoàng, chấn động cả người Nhan Mục Nhiễm đến phát run, trong nháy mắt sức lực toàn thân dường như bị tan biến đã sắp không thể thở được nữa rồi"Anh... Làm sao anh lại có thể biết được?" Ngay cả nói cô cũng không thể nói thành câu, "Không thể như vậy... Làm sao anh có thể biết được chứ? !"Cặp mắt lạnh lùng của Mộ Yến Thần đảo qua cô, chậm rãi đi qua nhẹ nhàng tựa lưng vào trên lan can bằng đá cẩm thạch, trầm thấp hỏi cô "Nhan Mục Nhiễm, cô còn có lợi thế khác gì nữa không?"Không có gì ngoài những thứ này, cô còn có lợi thế gì khác nữa để có thể tách bọn họ ra được đây?"Chuyện này khi đến thời điểm tất nhiên tôi sẽ nói ra với mọi người, nhưng không phải lúc này, cũng càng không tới phiên người không liên quan ở đây nghe chuyện của nhà họ Mộ. Chỉ có điều Nhan Mục Nhiễm, tôi đã bị cô làm cho chậm trễ mất bốn năm... cô định tính toán thế nào đây?"Ngón tay dài giơ lên, anh chậm rãi giữ lấy cằm của cô, giọng điệu âm u, lạnh như lầm trong suốt bốn năm, sự đau khổ, phải tính như thế nào?"Thực may mắn cô đã có thể đi theo tôi trở về thành phố C... Cũng được, năm đó bắt đầu ở nơi nào thì chúng ta sẽ kết thúc ở nơi ấy. Mua chuộc nhân viên trong bệnh viện để bóp méo kết quả kiểm tra, không tạo thành thương vong tổn thất lớn cho đại đa số nhân viên, pháp luật không thể làm gì được cô, chúng ta cũng không thể lấy thước đo của pháp luật ra để tính toán, Nhan Mục Nhiễm ..." Trên gương mặt tuấn dật của Mộ Yến Thần hiện ra vẻ lạnh nhạt như nước, áp sát vào cô, nhưng con ngươi lại quét về phía bầu trời cao xa sáng sủa ở đằng sau đầu cô, trầm thấp nói "Lúc ấy trong lòng tôi có bao nhiêu đau đớn, nhất định một phân cũng không thiếu, phải tăng thêm lượng gấp bội để cho cô cảm nhận được, ngay ở nơi này, cho dù có dùng phương thức gì để cho cô có thể trải nghiệm rõ ràng với cảm giác của tôi lúc trước.""Yêu tôi thật không?" Anh ngoái đầu lại nhìn cô chăm chú, "Vậy thì vì tình yêu của cô, hãy trả giá thật nhiều đi."Nhan Mục Nhiễm nghe giọng của anh như từ bên ngoài không gian truyền đến, từng tiếng một càng ngày càng gần, cứ vang vọng ở trong óc, sắp chọc thủng cả màng nhĩ của cô đến nơi! !Đây là hiện trận từng trận ngay trong lúc này đâm vào trong lòng cô! !"Yến Thần..."Mắt của Mộ Yến Thần trở nên lạnh lùng, anh lặng lẽ buông cô ra , ngoắc ngoắc khóe miệng nói " Bây giờ mẹ của cô còn có tâm tư để quan tâm đến việc chung thân đại sự của cô, bất quá cô cứ yên tâm, qua hai ngày nữa, bà ấy sẽ không còn cái tâm tư kia nữa rồi."Bởi vì, tệ hơn nữa lại có một sự thực rất tàn nhẫn đang chờ bà Mục Nhiễm, trong lòng cô có một vị trí nào đó, cứ va chạm là sẽ thương tổn, bị thương sẽ đau, đau đến không muốn sống nữa hay không?Một nơi như thế, nhất định đã bị hủy là do cô nợ tôi, cũng là đã thiếu nợ với cô tay của Nhan Mục Nhiễm chống vào lan can lạnh lẽo, sau một lúc lâu rốt cục mới phản ứng kịp .Cô trơ mắt nhìn bộ dáng lạnh lùng của Mộ Yến Thần lui về phía sau, ảnh ngược của cô trong đồng tử của anh lại ghê tởm như thế, anh chán ghét cô, thậm chí là hận người mình yêu sâu đậm nhất hận đến gần như chán ghét, cảm giác rút kiếm hướng về nhau, khiến cho lòng của cô thật chua xót, giống như bị một vật bén nhọn đâm vào vậy, một cú đánh úp thật mãnh liệt!"Yến Thần! !" Cô hô một tiếng, nhào lên gắt gao bám chặt lấy cánh tay của anh! Reads 39,975Votes 234Parts 8Ongoing, First published Mar 12, 2016Truyện đăng với mục đích tự đọc, tự lưu trữ, nếu ai đã đăng đầy đủ và cho rằng mình vi phạm bản quyền thì có thể yêu cầu gỡ xuống hoặc ib riêng để giải quyết vấn đề. XIN ĐỪNG REPORT. Rights ReservedTable of contentsSun, Mar 13, 2016Sat, Mar 12, 2016Sat, Mar 12, 2016Sat, Mar 12, 2016Sat, Mar 12, 2016Sun, Mar 13, 2016Sun, Mar 13, 2016Sun, Mar 13, 2016Get notified when Hào môn thừa hoan Mộ Thiếu, xin anh hãy tự trọng is updatedTruyện đăng với mục đích tự đọc, tự lưu trữ, nếu ai đã đăng đầy đủ và cho rằng mình vi phạm bản quyền thì có thể yêu cầu gỡ xuống hoặc ib riêng để giải quyết vấn đề. XIN ĐỪNG REPORT. Mar 13, 2016Sun, Mar 13, 2016Sun, Mar 13, 2016You may also like Ngôn Tình HÀO MÔN THỪA HOAN MỘ THIẾU XIN TỰ TRỌNG 114 parts Complete 18 tuổi, cô mặc đồng phục màu xanh lam của học sinh, hớt ha hớt hải chạy vọt vào một ngôi biệt thự xa hoa, xé rách cổ áo tinh xảo của anh "Tại sao lại nói tôi gian lận? Tôi hoàn toàn vô tội! Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Vết nhơ này sẽ theo tôi, ám ảnh tôi cả đời! Anh tại sao lại tàn nhẫn hủy hoại cuộc đời tôi !" Trong mắt cô đã ngập tràn nước mắt. Ánh mắt anh thâm thúy, cánh tay to lớn dùng sức thu hẹp thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực mình, hai chóp mũi đối nhau, giọng nói trầm thấp "Nếu không thì phải làm sao? Không phải em định thi tốt nghiệp xong sẽ cao bay xa chạy, muốn thoát khỏi anh?" Anh nở nụ cười lạnh, bàn tay giữ chặt tóc cô, tiếp cận gần hơn ". . . . . . Em cho rằng anh sẽ cho phép?" Gia tộc Mộ thị to lớn đầy rắc rối phức tạp, bị những ông tai to mặt lớn trang giành nhau quyền lực, đang bị rơi vào một cuộc khủng hoảng. Anh – Mộ Yến Thần từ nước ngoài đột ngột trở về, chỉ trong vòng ba tháng ngắn ngủi, sắp xếp lại trật tự 2 giới thương chính, xoay chuyển tình thế, ngăn cơn tai họa giáng xuống đầu nhà họ Mộ. "Lan Khê, người này là anh trai của con, gọi anh đi!" —— “Một người anh trai hơn mình 10 tuổi?” Lan Khê ngạc nhiên! Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hoàn toàn tái nhợt lộ ra một tia giảo hoạt, bàn tay nhỏ bé nắm lại "Anh trai này có phải là kết quả có được sau khi ba lén đi vụng trộm ?" Một bạt tai nặng nề rơi xuống mặt cô . Cô run sợ nhắm chặt hai mắt. Bàn tay vung lên bị bắt chặt lại, con ngươi của anh lúc sáng lúc tối "Em nó còn nhỏ, đừng dùng phương pháp này giải quyết vấn đề." Cô còn nhỏ sao? ? "Ngoan, mở ra, cho anh đi vào. . . . . ." giọng nói trầm thấp cùng với hơi thở nồng nàn mùi rượu, môi anh dụ dỗ khe khẽ bên tai cô. Trên môi Lan Khê thấm máu, mang theo tiếng khóc nức nở, giọng nói run rẩy "Khốn kiếp. . . . . . Khi anh nhất quyết tiến vào thân thể của chính em gái mình, nói cho tôi biết anh có cảm giác gì ? " Anh ngẩng đầu, cố gắng hít sâu một hơi, eo nhấn xuống, trong lòng gào lên một tiếng bi thống, anh tàn nhẫn xuyên qua cơ thể cô! Khóe miệng tà ác giương lên, anh cười lạnh lùng "Em muốn hỏi cảm giác khi loạn luân sao? . . . . . . À! Cũng không tệ lắm!" Dụ dỗ cũng tốt, lừa gạt cũng không sao, chỉ vì lúc ban đầu là cô trầm luân trước, vì hèn nhát sợ cô đơn, nên chủ động giơ tay về phía anh, tiếp theo lại bị anh nhấn chìm trong một biển nhu tình nửa thật nửa giả! Năm ấy, cô gái bé nhỏ chỉ vừa trải qua mười mấy năm tuổi đời, chưa đụng phải mưa to gió lớn lại bị cuốn vào một tình yêu nồng nhiệt đầy cám dỗ. Cô bối rối, ngờ nghệch chẳng biết cách xử lí. Chỉ là, Lan Khê . . . . . Em đã từng dùng tâm tư tình cảm đơn thuần của một thiếu nữ để đối xử với anh chưa ? Chúc bạn có những giây phút vui vẻ khi đọc truyện Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng!! Mới Cập Nhật Có Thể Bạn Cũng Muốn Đọc Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu Xin Anh Hãy Tự Trọng Mộc Tiểu Ô Cô Vợ Dễ Thương Vạn Vạn Ngại Gì Yêu Nhau Lưu Tam Tam Trọng Sinh Chi Đại Giới Dạ Đích Xúc Thủ Sinh Xuân Đường Ny Quân Hôn Kéo Dài Cố Thiếu, Sủng Thê Vô Độ Xán Miểu Ái Ngư Reads 249,908Votes 881Parts 114Complete, First published Feb 03, 2016Table of contentsChương 87 Em muốn làm gì?Sat, Feb 6, 2016Chương 88 Khoảng cách của bọn họSat, Feb 6, 2016Chương 89 Bạn gái viếng thămSat, Feb 6, 2016Sat, Feb 6, 2016Sat, Feb 6, 2016Chương 92 Em có phải là trò tiêu khiển hay không?Sat, Feb 6, 2016Chương 93 Không cho cô buông taySat, Feb 6, 2016Chương 94 Em yêu anh không?Sat, Feb 6, 2016Chương 95 Nguy hiểm cùng mong đợiSat, Feb 6, 2016Chương 96 Lan Khê, anh yêu emSat, Feb 6, 2016Chương 97 Ngàn vạn lần đừng ép em!Sat, Feb 6, 2016Chương 98 Kiên trì cố chấp!Sat, Feb 6, 2016Chương 99 Anh ngắm cùng emSat, Feb 6, 2016Chương 100 Bắt đầu lừa gạtSat, Feb 6, 2016Chương 101 Nỗi đau tối hôm quaSat, Feb 6, 2016Sat, Feb 6, 2016Chương 103 Lòng dạ thâm sâuSat, Feb 6, 2016Sat, Feb 6, 2016Chương 105 Triền miên dịu dàngSat, Feb 6, 2016Chương 106 Quái thai hoặc đầu óc ngu đầnSat, Feb 6, 2016Chương 107 Chúng ta hãy rời điSat, Feb 6, 2016Chương 108 My love, Lan KhêSat, Feb 6, 2016Chương 109 Lời tỏ tình đến muộnSat, Feb 6, 2016Chương 110 Đối tốt với con bé một chútSat, Feb 6, 2016Chương 111 Em là của anhSat, Feb 6, 2016Chương 112 Đón cô trở lạiSat, Feb 6, 2016Chương 113 Phóng túng cả đêmSat, Feb 6, 2016Chương 114 Đối đầu gây gắtSat, Feb 6, 2016Sat, Feb 6, 2016Chương 116 Cứ nhắm vào conSat, Feb 6, 2016Chương 117 Nhìn các con làmSat, Feb 6, 2016Chương 118 Lan Khê thật xin lỗiSat, Feb 6, 2016Chương 119 Bức bách đến mức tận cùngSat, Feb 6, 2016Chương 120 Vĩnh viễn ở chung một chỗMon, Feb 8, 2016Chương 121 Tôi muốn chờ anh ấyMon, Feb 8, 2016Chương 122 Còn tệ hơn cả xấu hổMon, Feb 8, 2016Chương 123 Anh lập tức trở vềWed, Feb 10, 2016Chương 124 Yến Thần giao phóWed, Feb 10, 2016Chương 125 Em yêu Yến ThầnThu, Feb 11, 2016Chương 126 Đến lượt anh chăm sócThu, Feb 11, 2016Chương 127 Anh muốn làm gì vậy?Thu, Feb 11, 2016Chương 128 Có phải ruột thịt không????Thu, Feb 11, 2016Chương 129 Khoảng cách để yêu côThu, Feb 11, 2016Chương 130 Vô tình làm tổn thươngThu, Feb 11, 2016Chương 131 Cho anh năm phútThu, Feb 11, 2016chương 132 Không thì xa nhau điThu, Feb 11, 2016Chương 133 Anh không có cách để buông tayThu, Feb 11, 2016Chương 134 Trở nên lạnh lùng hơnThu, Feb 11, 2016Chương 135 Hãy nhớ rằng anh yêu em!Thu, Feb 11, 2016Chương 136 Ai đã bắt cô đi!!!Thu, Feb 11, 2016Chương 137 Sẽ trực tiếp giết chết người!!!Thu, Feb 11, 2016Chương 138 Yêu, mà không đượcThu, Feb 11, 2016Chương 139 Được rồi, con nhận thua!!!Thu, Feb 11, 2016Chương 140 Cô đã trở lạiThu, Feb 11, 2016Chương 141 Lừa gạt quá lâuThu, Feb 11, 2016Chương 142 Đến cả tự ái cũng không cầnThu, Feb 11, 2016Chương 143 Đi tìm nơi ấm ápThu, Feb 11, 2016Chương 144 Hận mãi không thôiThu, Feb 11, 2016Chương 145 Mong ước cuối cùngThu, Feb 11, 2016Chương 146 Quen rồi sẽ không đau đớn nữaThu, Feb 11, 2016Chương 147 Chỉ có tôi mới có quyền làm tổn thươngThu, Feb 11, 2016Chương 148 Chúc tôi cái gì?Thu, Feb 11, 2016Chương 149 Rời khỏi anh mãi mãiThu, Feb 11, 2016Chương 150 Mất khống chế dịu dàngThu, Feb 11, 2016Chương 151 Không cần anh yêu!Fri, Feb 12, 2016Chương 152 Em không gian lậnFri, Feb 12, 2016Chương 153 Tại sao lại hủy hoại cuộc đời tôi???Fri, Feb 12, 2016Chương 154 Cắt đứt ôn nhuFri, Feb 12, 2016Chương 155 Đừng có nói đạo lý với tôiFri, Feb 12, 2016Chương 156 Cường thế bá đạoFri, Feb 12, 2016Chương 157 Cái giá phải trả khi tổn thương côFri, Feb 12, 2016Chương 158 Cầu xin trong tuyệt vọngFri, Feb 12, 2016Chương 159 Được ông trời chiếu cốFri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 161 Lưu luyến cách xaFri, Feb 12, 2016Chương 162 Vì em anh có làm gì cũng đáng giáFri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 165 Triệu tập khẩn cấpFri, Feb 12, 2016Chương 164 So với anh còn kém xaFri, Feb 12, 2016Chương 166 Đường hẹp, Gặp lại!Fri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 168 Lan khê! Anh là gì của em?Fri, Feb 12, 2016Chương 169 Anh muốn làm gì?Fri, Feb 12, 2016Chương 170 Làm bạn gái của TôiFri, Feb 12, 2016Chương 171 Khi say thật thoải máiFri, Feb 12, 2016Chương 172 Mộ Yến Thần khốn khiếpFri, Feb 12, 2016Chương 173 Tối nay sẽ dạy dỗ emFri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 175 Khó kiềm chế cái đầu ...Fri, Feb 12, 2016chương 176 Là do anh quá nóng lòngFri, Feb 12, 2016Chương 177 Say rượu lại càng trở nên hấp dẫn hơnFri, Feb 12, 2016Chương 178 Ở cùng một chỗ nhé!Fri, Feb 12, 2016Chương 179 Đừng có đứng gần tôi như vậy!Fri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 181 To gan thân mậtFri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 183 Bắt đầu đau lòngFri, Feb 12, 2016Chương 184 Làm cho người ta cảm thấy thật ghê tởmFri, Feb 12, 2016Chương 185 Cảm giác đau nhóiFri, Feb 12, 2016Chương 186 Trừng phạt rất tàn khốcFri, Feb 12, 2016Chương 187 Ti tiện đáp ứngFri, Feb 12, 2016Chương 188 Chua ngọt cùng tồn tạiFri, Feb 12, 2016Chương 189 Một ngày để nhớFri, Feb 12, 2016Chương 190 Không muốn lại có thói quen như thế Feb 12, 2016Chương 191 Cũng không có ai đau lòngFri, Feb 12, 2016Chương 192 Cút ra xa một chút cho tôiFri, Feb 12, 2016Fri, Feb 12, 2016Chương 194 Có lạnh lùng hay không?Fri, Feb 12, 2016Chương 195 Bạn trai kiểm tra à?Fri, Feb 12, 2016Chương 196 Anh và nhà của côFri, Feb 12, 2016Chương 197 Sao không nói cho tôi biết sớm!Fri, Feb 12, 2016Chương 198 Thật ra là em yêu anh!!Fri, Feb 12, 2016Chương 199 Chân tướng bị che giấuFri, Feb 12, 2016Chương 200 Đã từng có con?Sat, Feb 13, 2016Nhân vật nam chính trong truyện Hào Môn Thừa Hoan Mộ Thiếu, Xin Anh Hãy Tự Trọng! của tác giả Mộc Tiểu Ô tên là Mộ Yến Thần. Gia tộc Mộ thị đang có trở ngại vô cùng lớn về kinh tế. Mộ Yến Thần từ nước ngoài trở về để giải quyết, ba tháng ngắn ngủi mọi việc anh sắp xếp đã đâu vào đó. Sinh nhật lần thứ mười tám của nữ chính Lan Khê, từ nhỏ cô bé từ cô đã không có tuổi thơ như bao đứa trẻ con khác. Vậy mà không có một lời chúc nào để nâng đỡ cô bé vượt qua được nỗi đau bị lăng nhục. Kì thi tốt nghiệp trung học của tôi đã bị anh phá hủy! Chuyện tình giữa Lan Khê và Mộ Yến Thần, một ngày trong đoan ký ức thời thờ ấu của cô, ba cô đem anh về nhà, mặc định là anh trai cô. Lan Khê phải làm sao đây để vượt qua những năm tháng đầy đau thương này?

mộ thiếu xin tự trọng