Một khi từ "thương mại hóa" bị hiểu sai, nó sẽ dẫn đến những hệ lụy cho làng báo. Nếu có một quan chức ngành văn hóa cầm tờ báo có quảng cáo nhiều và phê phán "đây là biểu hiện của thương mại hóa" thì chết giới báo chí. Một bài báo tường thuật một Thương Hoa Tiếc Ngọc Lyrics: Ngỡ yên vui câu thề / Ngày còn chung đôi / Người về bên ấy / Chẳng như mong đợi / Ánh trăng kia sắp tàn / Đời này gian nang Đọc kĩ tuyên bố vận động của Nguyên Ngọc, thông qua những gì bản tuyên bố liệt kê và phát biểu của ông Phạm Xuân Nguyên, người ta dễ dàng hiểu ra mục đích chính của nó là để đối lập với Hội nhà văn Việt Nam, và dĩ nhiên nó không muốn chịu sự quản lý của "Hôn Nhân là mồ chôn của Ái Tình" - câu nói này ắt hẳn cô gái nào cũng đã từng đọc hoặc nghe qua nhưng Hôn Nhân vẫn là một mảnh đất đầy mộng mơ và đáng trông mong của mọi cô gái khi lớn lên, thậm chí một cô bé 5 tuổi khi đi đám cưới vẫn nhìn cô dâu mới đầy trầm trồ và tưởng tượng một ngày Chỉ còn ít giờ nữa là Hoa hậu Hoàn vũ Việt Nam 2022 sẽ tìm ra tân hoa hậu, Khánh Vân sẽ trao lại vương miện cho một trong 41 cô gái xuất sắc nhất cuộc thi. Trước thềm kết thúc nhiệm kỳ gần 3 năm, Hoa hậu đã chia sẻ về điều cô tiếc nuối nhất khi còn đương nhiệm - Tôi khá thân với diễn viên Anh Dũng và chị Trương Ngọc Ánh. Họ là những người mình đã quen biết một thời gian dài. Anh Dũng là bạn thân từ thời tôi mới vào TP.HCM lập nghiệp. Riêng chị Trương Ngọc Ánh là người có ơn với tôi. IVR8XrM. Thích một người cần lý do sao?Tập Ngọc chính là thích Niệm Hương. nhân sinh sơ ngộ, vừa gặp đã thương,tình nguyện lấy làm dù hắn là ngốc tử, mặc dù phụ thân thịnh nộ, mặc dù mọi người đều không hiểu cho nàng đang làm chuyện điên rồ?Mùa xuân tháng ba, giữa mênh mang mưa phùn, thiên kim tiểu thư nam tử tuấn tú không rõ lai lịch bỏ trốn rời địa vô cùng, lại không kịp hưởng thụ gắn bó ngọt ngào liền bị cuốn vào mạch nước ngầm mãnh liệt của giang hồ. Đao quang kiếm ảnh, thần bí cao thủ nhất nhất hiện thân, nhưng lại tất cả đều là vì Niệm Hương!Ai có thể tiên liệu rằng, Niệm Hương chính là võ lâm hiển hách, lại luyện công tẩu hỏa nhập ma mê tâm phù du giống như mộng, chân tình cùng sống chết. Niệm Hương, nếu khôi phục công lực, còn nhớ rõ người kia si tình?Tập Ngọc, mặc dù chân trời góc biển, vẫn như trước nhất nhất chỉ yêu một người?Một màn thương hương tiếc ngọc, một đoạn kết có hậu, tình yêu lan vào biển cả, phùng khô nở hai đóa hoa thơm. Ngỡ yên vui câu thềNgày còn chung đôiNgười về bên ấyChẳng như mong đợiÁnh trăng kia sắp tànĐời này gian nangBình minh đâu thấyĐắng cay ai nặng mangBiết em đau nhưng mà nào ai thấu đâuNgày em hạnh phúc hóa ra u sầuBến sông xưa còn chờChờ em nữa đâuDại khờ nông nổi ấyHòa nỗi đau với men nồng sayCòn Ngỡ em vui yên bình nụ cườiPháo rượu hồng chẳng thấy đâu em đau lòngHạnh phúc xa xămPhai một nhành hồngVỡ tan mộngTấm thân gầy ngược sóngNào mơ xa hoaNhung lụa ngọc ngàXin cuộc đời thương em chút thôi màVậy tại sao phong baNỗi buồn vây lấyEm giờ đây giống như cánh hồng phaiRAPHương em tôi … nữa đời con gái dỡ dangCứ ngỡ là em sẽ được hạnh phúc nào ngờ có lúc thở thanỒ ắ ồKhông còn hồn nhiên như trước … đôi mắt đượm buồnĐã bao lần em bỏ quên son phấn … mà thấm những dòng lệ tuônEm ơi đôi khi cuộc sống… không giống mình mongNgày lên xe hoa em có còn nhớ em đã từng hứa gì khôngTừ nay em sẽ êm ấm nên anh đừng loEm khoe với tôi là họ rất tốt thấy vậy tôi cũng mừng choNhưng mới chưa đầy nữa tháng em ôm quần áo về nhàTôi nghe chết điếng khi thấy em khóc và đứng nhìn em từ xaMuốn chạy lại hỏi thăm lắm… tư cách gì đâyMuốn hỏi tại sao người con gái ấy hôm nay ra nông nỗi nàyGiá như ngày xưa nghe tôi nói em không trao thân cho lầm ngườiĐể bây giờ khi tim nghe nhói vẫn giấu nước mắt sau nụ cườiTại sao phong ba bão táp vùi dập liễu yếu đào tơThương cho thân em 12 bến nước chọn phải bến đục ai nào ngờMELAi mang cô liêu tưới lên phận đời con gáiThương em tôi khi xưa tóc búi vaiGieo cho bao yêu thương đến khi thành sai tráiGiờ đây chỉ còn lại những nỗi đắng cayNơi phương xaMong về nhàNỗi đau lòng hằn trên mắt mi lệ nhòaMang hương hoaTrao đời dối tráDành trọn cả tuổi xuân em cho người taHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Thương hoa tiếc ngọc Tác giả Thập Tứ Lang Thể loại Xuyên không, cổ đại, ngôn tình Số chương 45 chương Convert ngocquynh520 _ link Edit Danchan ___________ Mục lục Giới thiệu nội dung Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 ; Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24; Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 34,2 Chương 35; Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Hoàn EBOOK PRC PDF EPUB Bạn đang chọn từ điển Việt-Đài, hãy nhập từ khóa để tra. Định nghĩa - Khái niệm thương hoa tiếc ngọc tiếng Hoa là gì? Dưới đây là giải thích ý nghĩa từ thương hoa tiếc ngọc trong tiếng Hoa và cách phát âm thương hoa tiếc ngọc tiếng Đài Loan. Sau khi đọc xong nội dung này chắc chắn bạn sẽ biết từ thương hoa tiếc ngọc tiếng Đài Loan nghĩa là gì. 憐香惜玉 Xem thêm từ vựng Việt Đài cột riêng tiếng Đài Loan là gì? tin ngành và tin nhanh thị trường tiếng Đài Loan là gì? chạm khắc gỗ tiếng Đài Loan là gì? đâu dám tiếng Đài Loan là gì? tại chỗ tiếng Đài Loan là gì? Tóm lại nội dung ý nghĩa của thương hoa tiếc ngọc trong tiếng Đài Loan 憐香惜玉 Đây là cách dùng thương hoa tiếc ngọc tiếng Đài Loan. Đây là một thuật ngữ Tiếng Đài Loan chuyên ngành được cập nhập mới nhất năm 2023. Hôm nay bạn đã học được thuật ngữ thương hoa tiếc ngọc tiếng Đài Loan là gì? với Từ Điển Số rồi phải không? Hãy truy cập để tra cứu thông tin các thuật ngữ chuyên ngành tiếng Anh, Trung, Nhật, Hàn...liên tục được cập nhập. Từ Điển Số là một website giải thích ý nghĩa từ điển chuyên ngành thường dùng cho các ngôn ngữ chính trên thế giới. Đài Loan nói tiếng gì? Vũng lãnh thổ Đài Loan là nơi có nhiều dân tộc bản địa, do đó ngôn ngữ ở đây rất phong phú. Tuy có nhiều ngôn ngữ, nhưng người Trung Quốc đến định cư ở Đài Loan rất nhiều nên hiện phổ biến nhất là tiếng phổ thông Quan Thoại và tiếng Phúc Kiến. Ngoài ra cũng có một bộ phận người dùng tiếng Nhật và tiếng Anh. Chúng ta có thể tra từ điển tiếng Hoa miễn phí mà hiệu quả trên trang Từ Điển Tiếng Quan Thoại tiếng Phổ Thông Là một ngôn ngữ khá phổ biến ở Đài Loan hiện nay, Tiếng Quan Thoại Đài Loan không bị ảnh hưởng nhiều bởi các ngôn ngữ khác. Nó hoàn toàn dễ hiểu với phần lớn người Trung Quốc đại lục. Tiếng Quan Thoại trở thành ngôn ngữ chính thức của Đài Loan hiện đại từ năm 1945. Bạn đang chọn từ điển Việt-Trung, hãy nhập từ khóa để tra. Định nghĩa - Khái niệm thương hoa tiếc ngọc tiếng Trung là gì? Dưới đây là giải thích ý nghĩa từ thương hoa tiếc ngọc trong tiếng Trung và cách phát âm thương hoa tiếc ngọc tiếng Trung. Sau khi đọc xong nội dung này chắc chắn bạn sẽ biết từ thương hoa tiếc ngọc tiếng Trung nghĩa là gì. 怜香惜玉 phát âm có thể chưa chuẩn 怜香惜玉 Nếu muốn tra hình ảnh của từ thương hoa tiếc ngọc hãy xem ở đâyXem thêm từ vựng Việt Trung khoa ngoại chỉnh hình tiếng Trung là gì? du lịch ba lô tiếng Trung là gì? xin tha thứ tiếng Trung là gì? cây mun tiếng Trung là gì? thất âm tiếng Trung là gì? Tóm lại nội dung ý nghĩa của thương hoa tiếc ngọc trong tiếng Trung 怜香惜玉 Đây là cách dùng thương hoa tiếc ngọc tiếng Trung. Đây là một thuật ngữ Tiếng Trung chuyên ngành được cập nhập mới nhất năm 2023. Hôm nay bạn đã học được thuật ngữ thương hoa tiếc ngọc tiếng Trung là gì? với Từ Điển Số rồi phải không? Hãy truy cập để tra cứu thông tin các thuật ngữ chuyên ngành tiếng Anh, Trung, Nhật, Hàn...liên tục được cập nhập. Từ Điển Số là một website giải thích ý nghĩa từ điển chuyên ngành thường dùng cho các ngôn ngữ chính trên thế giới. Tiếng Trung hay còn gọi là tiếng Hoa là một trong những loại ngôn ngữ được xếp vào hàng ngôn ngữ khó nhất thế giới, do chữ viết của loại ngôn ngữ này là chữ tượng hình, mang những cấu trúc riêng biệt và ý nghĩa riêng của từng chữ Hán. Trong quá trình học tiếng Trung, kỹ năng khó nhất phải kể đến là Viết và nhớ chữ Hán. Cùng với sự phát triển của xã hội, công nghệ kỹ thuật ngày càng phát triển, Tiếng Trung ngày càng được nhiều người sử dụng, vì vậy, những phần mềm liên quan đến nó cũng đồng loạt ra đời. Chúng ta có thể tra từ điển tiếng trung miễn phí mà hiệu quả trên trang Từ Điển Đặc biệt là website này đều thiết kế tính năng giúp tra từ rất tốt, giúp chúng ta tra các từ biết đọc mà không biết nghĩa, hoặc biết nghĩa tiếng Việt mà không biết từ đó chữ hán viết như nào, đọc ra sao, thậm chí có thể tra những chữ chúng ta không biết đọc, không biết viết và không biết cả nghĩa, chỉ cần có chữ dùng điện thoại quét, phền mềm sẽ tra từ cho bạn. Ban đêm, Triệu bá chính trông cửa đang cầm cơm chiều của mình hướng phòng nhở trong hậu viện đi tới. Đi qua hành lang gấp khúc, bỗng nhiên nghe thấy một tiếng khóc mơ hồ, hắn nhịn không được thở dài một hơi, phu nhân lại bắt đầu khóc, từ khi lão gia trở về sau cuộc tìm kiếm đại tiểu thư, phu nhân cơ hồ mỗi ngày đều lấy nước mắt rửa mặt. Đại tiểu thư rốt cuộc đi đâu? Hắn nhìn nàng lớn lên, biết nàng cùng lão gia giống nhau, đều là tính tình bướng bỉnh, quyết đã quyết, mười con ngựa cũng kéo lại. Có phải cha và con gái bọn họ có cái gì mâu thuẫn?Năm trước bọn hạ nhân đều truyền đại tiểu thư bị ma quỷ ám thích một tên ngốc tử, sau đó lão gia giận dữ, đem thằng ngốc kia nhốt ở sài phòng, còn đem bọn hạ nhân đồn tin đánh một trận rồi đuổi đi. Kết quả đi qua sài phòng ngày hôm sau, đại tiểu thư cùng thằng ngốc kia đã không thấy tăm hơi, nghe nói các tráng đinh lão gia phái đi canh tiểu thư đều bị đứt tay đứt chân, khi đó mọi người mới biết được đại tiểu thư võ công nguyên lại cao như khóc dần dần chìm xuống, trong gió truyền đến tiếng tiểu thiếu gia cúi đầu tiếng an ủi, Triệu bá hít một tiếng, hoàn hảo, tiểu thiếu gia từ trước đến nay đều như thế, không làm cho phu nhân thương tâm đến tuyệt đi đến trước căn phòng nhỏ của mình, đang muốn mở cửa, chợt nghe ở cửa truyền đến tiếng đập cửa, tựa hồ như vội vàng. Hắn nói thầm một tiếng, ai lại đến tướng phủ giờ này?"Đến đây đến đây!"Triệu bá run rẩy chạy tới, kéo cửa ra khóa hỏi"Ai? Biết mấy giờ rồi. . . . . . ?"Lời của hắn bỗng nhiên dừng lại, bất khả tư nghị trừng mắt nhìn người ngoài cửa, sợ run sau một lúc lâu cũng nói không nói Ngọc nhìn hắn mỉm cười, thấp giọng nói"Triệu bá, đã lâu không gặp."Triệu bá ngơ ngác nhìn nàng, phía sau nàng còn tuấn mỹ nho nhã nam tử trẻ tuổi, hai người đều mỉm cười nhìn mình. Hắn bỗng nhiêntrong cổ họng phát ra một cái quái dị thanh âm, dắt cổ họng kêu lên"Lão gia! Lão gia ——! Phu nhân! Đại tiểu thư. . . . . . Đại tiểu thư đã trở lại!"Hắn hô không quá bao lâu, chỉ nghe một trận binh binh bàng bàng, sau đó cửa tiền thính đột nhiên bị đẩy ra, Tư Mã lão gia mặc y phục hàng ngày đi chân trần vội vàng từ bên trong cửa vọt ra, hắn thậm chí không thay quần áo, không thể tin chạy tới, vừa nhìn thấy Tập Ngọc, hắn đầu tiên là cực kỳ kích động, sau đó liếc nhìn Niệm Hương phía sau nàng, hắn ngẩn ra, lập tức lạnh mặt."Ngươi trở về làm cái gì? Nếu ta nhớ không lầm, ta và ngươi đã đoạn tuyệt quan hệ cha con!"Tư Mã lão gia cố ý quay lưng lại thể không nhìn nàng, trầm giọng nói xong. Vừa dứt lời, lại nghe mặt sau truyền đến tiếng khóc, nguyên Tư Mã phu nhân cùng Tư Mã Hướng Liễu cũng chạy phu nhân vừa thấy được Tập Ngọc, nhất thời cái gì cũng bất chấp, đem nàng ôm vào trong lòng, làm sao còn để ý người ở phía sau nàng!Tập Ngọc ôn nhu trấn an mẫu thân, lại cùng đệ đệ vẻ mặt vui sướng nói hai câu nói, ánh mắt của nàng vẫn bình tĩnh lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt lại lóe ra kiên định quang mang, tuyệt đối kiên quyết. Mãi cho đến Tư Mã phu nhân rốt cục bình tĩnh một chút, nàng mới thấp giọng nói"Hướng Liễu, ngươi trước mẹ dìu vào đi, ta có lời nói với cha."Tư Mã Hướng Liễu tuy rằng bình thường bình tĩnh, dù sao vẫn chỉ là một tiểu hài tử chưa đầy mười lăm, hắn đáp ứng trước một tiếng, sau đó lại thiên chân hỏi"Tỷ, lần này ngươi sẽ không đi nữa đi? Chớ đi, ở lại đi! Ta còn chờ ngươi dạy ta quyền pháp! Sư phụ nói ta không có khiếu luyện võ, nói ta bỏ đi."Tập Ngọc cười cười, ôn nhu nói"Ngươi yên tâm, ta nhất định dạy ngươi. Ngươi đưa mẹ đi nghỉ ngơi, cho nàng uống nước."Tư Mã Hướng Liễu nghe lời đưa mẹ đi vào bên trong phòng. Tập Ngọc quay đầu nhìn phụ thân, bờ vai của hắn rõ ràng đang phát run, lại không nhìn nàng không cùng nàng nói chuyện. Tập Ngọc hít một hơi, theo tay áo trong túi lấy ra ngọc bội Hàn Dự Trần đưa cho mình, bước nhanh đến phía trước, nhẹ giọng nói ". . . . . . Cha, ta lần này tới là có hai chuyện."Tư Mã lão gia lạnh lùng nói"Ngươi còn gọi ta là cha? ! Ngươi thật sự xem ta là cha sao? !"Tập Ngọc quật cường mân lên môi, sau một lúc lâu mới lên tiếng"Vô luận như thế nào, ngươi luôn là cha ta, ngươi sinh ta nuôi ta, ta kính ngươi yêu ngươi, cuộc đời này cũng không biến!"Tư Mã lão gia đột nhiên xoay người, gắt gao trừng mắt nhìn nàng, thật lâu sau hắn mới nói"Lời nói của ta, ngươi cho tới bây giờ cũng không nghe, ta đau lòng, ngươi cho tới bây giờ cũng không thấy ! Ngươi vốn tùy hứng làm bậy! Ngươi muốn Tư Mã gia mất mặt? Ngươi muốn tất cả mọi người đến chê cười ngươi, chê cười cha ngươi?"Tập Ngọc có chút cấp, há mồm đã nghĩ phản bác, trên vai bỗng nhiên bị người nhẹ nhàng vừa đỡ, là Niệm Hương. Nàng vội vàng nói nhỏ"Niệm Hương! Ta. . . . . ."Niệm Hương nhẹ nhàng che miệng của nàng, thấp giọng nói "Ngươi đừng nói chuyện, ta tới đây . Hết thảy đều giao cho ta."Hắn chậm rãi đi tới, nhìn Tư Mã lão gia cúi đầu, trầm giọng nói"Tư Mã lão ông, vãn bối Tuyền Niệm Hương, nhân sĩ Ngọc phong. Lần đầu đến thăm, thật sự lỗ mãng, xin hãy tha lỗi."Tư Mã lão ông có chút giật mình nhìn hắn tuấn lãng nho nhã, là thằng ngốc kia? Hắn thấy Niệm Hương nói năng văn nhã, khí chất cao thượng, cảm thấy bản năng nổi lên hảo cảm, nhưng mà cũng vì tiểu tử này, khiến cho Tư Mã gia gà bay chó sủa, nhịn không được trầm mặt, lạnh nhạt nói"Ngươi đến làm cái gì? Ta không cho rằng chúng ta có gì để nói ."Niệm Hương bỗng nhiên quỳ xuống, dập đầu tới, trầm giọng nói"Vãn bối tự biết thân phận thấp kém, không nên trèo cao Tể tướng thiên kim. Nhưng vãn bối đối với Tư Mã tiểu thư thật sự tình hữu độc chung, vãn bối không dám cam đoan có thể làm cho tiểu thư vượt qua cẩm y ngọc thực , nhưng nhất định đem hết toàn lực tuyệt đối sẽ không làm cho tiểu thư chịu một chút khổ! Thỉnh cầu Tư Mã Tể tướng đem tiểu thư phó thác cho vãn bối! Vãn bối ngay cả tan xương nát thịt, cũng quyết không làm cho tiểu thư chịu nửa điều khó khăn!"Tư Mã lão gia sợ run sau một lúc lâu, bỗng nhiên hừ một tiếng"Hoang đường!"Hắn phẩy tay áo bỏ đi, Niệm Hương cất cao giọng nói"Tể tướng nếu không đồng ý, vãn bối liền vẫn quỳ không dậy, bày ra thành tâm!"Tư Mã lão gia đột nhiên dừng lại, thật lâu sau, hắn mới thấp giọng nói"Ngươi dám uy hiếp ta? Thật to gan! Ngươi nghĩ rằng ta sợ ngươi sao? Tập Ngọc, ngươi đi vào! Không có lệnh của ta không được đi ra! Nếu không liền rời Tư Mã gia, vĩnh viễn cũng đừng trở về!"Tập Ngọc dậm chân, xoay người hướng Niệm Hương chạy tới, hắn bỗng nhiên trầm giọng nói"Tập Ngọc! Nghe lời cha ngươi nói!"Nàng ngây ra một chút, đã thấy trong mắt Niệm Hương chứa ý cười, yên lặng nhìn mình, giống như đang nói Tin tưởng ta! Là nhanh thành công một nửa!Nàng bất đắc dĩ, đi theo cha tiến vào, cửa đóng lại. Tư Mã lão gia bước nhanh đi về phía trước, Tập Ngọc lòng không yên theo phía sau, toàn bộ tâm tư đi theo Niệm Hương đang quỳ ở trước cửa. Tư Mã lão gia bỗng nhiên ngừng lại, xoay người nhìn nàng, sau một lúc lâu mới nói"Ngươi nói lần này tới có hai chuyện, chuyện thứ nhất coi là cầu hôn? Một chuyện khác là cái gì?"Tập Ngọc mới nhớ trên tay mình còn đang nắm ngọc bội của Hàn Dự Trần, nàng vội vàng đem ngọc bội đưa cho cha, nhẹ giọng nói"Còn có một chuyện. . . . . Ta gặp đại ca."Tư Mã lão gia run lên, đem ngọc bội lên nhìn, sắc mặt rồi đột nhiên trở nên trắng bệch, vội vàng xoay người đánh rơi ngọc bội, Tập Ngọc sớm nhặt để lên tay hắn, lại nói"Hắn. . . . . . Tốt lắm, bảo ta bảo cha không cần lại lo lắng mẹ con bọn hắn, bọn họ hết thảy bình an, về sau hữu duyên gặp lại."Tư Mã lão gia run run vuốt ve ngọc bội, thần sắc trên mặt âm trầm, giống như nhớ lại giống như thương cảm, thật lâu sau, khóe mắt hắn bỗng nhiên trợt xuống một tia sáng, vài giây lát lướt qua. Tập Ngọc yên lặng nhìn hắn, mười bảy năm, nàng chưa bao giờ thấy trên mặt cha thần sắc triền miên đau đớn này, giống như toàn bộ hồn phách đều rung động, ánh mắt trầm ổn cũng rốt cục phá băng tan rã, hóa thành kịch liệt gợn sóng. Phụ mẫu nàng từ trước đến nay tương kính như tân, nàng thậm chí nghĩ cha vĩnh viễn cũng không hiểu yêu một người là cái gì tư vị , nguyên, không phải không biết, chính là đã mất nháy mắt đó, trong lòng nàng cũng không biết là cái gì tư vị, có chút ghen tị, có chút chua xót, nhiều hơn tiếc nuối. Hắn năm đó không có dũng khí theo đuổi hạnh phúc của mình sao? Không, hắn là có dũng khí , không có dũng khí là nữ tử rời đi, hắn tìm mười năm, cuối cùng không đường thối lui, chỉ có thể khuất tùng sự thân giống như đột nhiên cùng mình tương đồng, Tập Ngọc bình tĩnh nhìn vẻ mặt đau đớn của hắn, nói nhỏ"Cha. . . . . . Năm đó, nếu hai người các ngươi đều có dũng khí, chỉ sợ hiện tại cũng sẽ không có sự tồn tại của ta. Ta không biết là nên cảm kích hay cảm thán, nhưng, ta thật sự không muốn giống ngươi, tiếc nuối cả đời. . . . . ."Tư Mã lão gia ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi nhắm hai mắt lại, thật lâu thật lâu, Tập Ngọc đã cho là hắn sẽ không hỏi, hắn bỗng nhiên thấp giọng hỏi"Bọn họ. . . . . . Hiện tại như thế nào?""Đại ca bây giờ là hào kiệt trên giang hồ, làm người quang minh lỗi lạc, khoái ý ân cừu. Nghe nói. . . . . . Nàng kia sau khi rời khỏi thu dưỡng hai cô nhi, hiện tại con lớn nhất đã trở thành Hạc công tử Hướng hạc cung, cha ngươi cũng nghe quá, là một danh môn anh kiệt. Đại ca nói, bọn họ cùng chúng ta đã không phải là người cùng một thế giới, hiện đầu có cuộc sống tốt, không cần vướng bận."Tư Mã lão gia hít một hơi thật sâu, lẩm bẩm nói"Giang hồ hào hiệp. . . . . . Khoái ý ân cừu! Hắc hắc. . . . . . A Vân, ngươi thủy chung không thay đổi. . . . . . Rời đi có lẽ mới là lựa chọn tốt nhất. . . . . . !"Hắn xoay người rời đi, Tập Ngọc vốn định đuổi theo đi cùng hắn cầu chuyện Niệm Hương, nhưng thấy hắn thần bất thủ xá, cũng hỏi không ra, nàng đành phải yên lặng trở lại gian phòng của mình, hoang mang lo sợ. Tư Mã phu nhân được nữ tử yêu quý trở về, vui mừng không kịp, làm sao còn lo lắng đến điều gì, ở lúc ăn cơm tối còn khuyên lão gia đồng ý hôn sự hai người, Tư Mã lão gia thủy chung trầm mặc, không nói một khăn nhịn đến khuya khoắt, Tập Ngọc làm sao ngủ , nhiều lần đều muốn liều lĩnh ra bên ngoài cùng Niệm Hương quỳ, nhưng nhớ lời cha nói, còn có Niệm Hương ánh mắt kiên định, nàng chỉ có thể cố nén xúc động, ở trên giường lăn qua lộn lại, lòng nóng như lửa trăng thản nhiên chiếu vào tiền đình, xung quanh vô cùng an tĩnh, chỉ có một bóng dáng, thả xuống rất dài. Niệm Hương lẳng lặng quỳ gối ở tiền đình, không nhúc nhích, trên mặt cũng không có gì biểu cảm. Hắn vốn là ngày thường tuấn mỹ, hơn nữa khí độ thanh nhã, mặc dù là quỳ, lại tuyệt không cảm thấy chật vật, chỉ cảm thấy giống như dưới ánh trăng lập tức sẽ mọc cánh thành tiên trong bóng tối một bóng dáng đơn bạc cuối cùng cũng không nhịn được, còn chưa đi ra đi, Niệm Hương đã chậm rãi xoay đầu lại, tròng mắt đen nhìn thẳng vào bóng dáng hắn. Tư Mã Hướng Liễu không thể tưởng được hắn cảm giác linh mẫn, hoảng sợ, cuối cùng cắn chặt răng, xiết chặt tay , chậm rãi đi ra ngoài."Ngươi. . . . . . Một ngày chưa ăn, ta cho ngươi một ít đồ ăn."Hướng Liễu nhẹ nhàng nói xong, đem hộp đựng thức ăn để xuống, mở ra, bên trong là hai cái bánh bao cùng một ít đồ ăn, còn có một hồ trà nguội. Niệm Hương mỉm cười, ôn nhu nói"Cám ơn, nhưng ta không đói bụng."Hướng Liễu ngây ra một chút, nhịn không được ngồi bên bên cạnh hắn, lẳng lặng nhìn hắn thái độ bình tĩnh, trong lòng không tự chủ được sinh ra thân cận ý, nói nhỏ"Tỷ tỷ nàng. . . . . . lúc nào cũng nhanh vội. Nàng từ trước đến nay là tính tình nóng nảy, lần này có thể nhịn được không được, ta thực kinh ngạc. Cho nên ta tới đưa cơm cho ngươi. Cái kia. . . . . . Ngươi đừng lo lắng, ta cùng mẹ đều khuyên cha đồng ý, ta. . . . . . Ta cảm thấy ngươi cùng ta tỷ rất xứng đôi!"Niệm Hương nở nụ cười, bình tĩnh nhìn hắn một hồi, hắn cùng với Tập Ngọc rất giống nhau, nhưng so với nàng trầm ổn rất nhiều, hơn nữa ánh mắt cơ trí, tuy rằng còn có chút trẻ con, nhưng lớn lên sau nhất định là công tử tốt. Hắn nói"Ngươi tên là. . . . . . Hướng Liễu, phải không? Tỷ tỷ ngươi thường xuyên nhắc tới ngươi, nói ngươi thập phần thông minh, nhỏ tuổi đã là tài tử danh xưng."Hướng Liễu đỏ mặt lên, thấp giọng nói"Nhưng ta tình nguyện cùng tỷ khoái ý giang hồ, nhưng dù thế nào cũng không học được kiếm pháp, Hồ Dương sư phụ nói ta thôi đi."Niệm Hương lắc lắc đầu" Người luôn cho mình am hiểu cũng không am hiểu hết , ngươi thông minh như vậy, chính là đọc sách khảo thủ công danh, luyện võ bất quá là cường thân kiện thể mà thôi, không thể làm chủ nghiệp. Buông tha cho sự am hiểu của mình, đó là hành vi ngu xuẩn. Tỷ tỷ ngươi am hiểu tập võ, ngươi am hiểu đọc sách, bất quá cũng là giống nhau."Hướng Liễu gật đầu"Ta cũng biết, nhưng lại thực hâm mộ, ước chừng là ta vĩnh viễn cũng không thể hội được cảm giác đó."Niệm Hương thấy hắn trong ánh mắt toát ra thần sắc hâm mộ, không khỏi nói"Nếu ngươi nguyện ý, việc này xong, ta mang ngươi đi du ngoạn, thể nghiệm giang hồ."Hướng Liễu hưng phấn "Thật chứ? Một lời đã định!""Một lời đã định."Hướng Liễu nhìn sắc trời một chút, vội vàng đứng lên"Ta nên trở về đi ngủ, bằng không ngày mai sư phó lại nói ta! Niệm hương đại ca, ngươi yên tâm! Ngày mai ta nhất định giúp ngươi nói tốt với cha! Đồ ăn ta để lại chỗ này, ngươi nếu đói bụng ăn một chút, sáng sớm ngày mai ta nhất định quay lại sớm thay đồ ăn mới!"Nói xong hắn liền vội vàng chạy đi. Niệm hương hơi hơi gợi lên khóe miệng, hắn rất giống Tập Ngọc, không có gì phòng bị, thích một người liền lập tức biểu hiện ra ngoài tuyệt đối không giấu diếm, nhưng hắn so với tập ngọc nhu hòa một ít. Tư Mã gia nhân, đối cảm tình biểu đạt đều trực tiếp hơn nữa không để ý hậu quả, nói vậy Tư Mã lão gia cũng giống như vậy. . . . Hắn đang nghĩ, chợt nghe phía sau truyền đến tiếng bước chân, tai lực Niệm Hương tốt, lập tức nghe ra người này công lực thâm hậu, hắn thậm chí không cần quay đầu lại đều có thể đoán được là ai. Quả nhiên, người nọ đi tới bên cạnh hắn, ngừng một hồi, mới nói"Ngươi lá gan rất lớn, biết ta ở đây còn dám tới."Niệm Hương dừng một chút, mới nhẹ giọng nói"Hồ Dương tiền bối, ta muốn hỏi ngươi một chuyện."Hồ Dương hừ một tiếng, ngạo nghễ nói"Ngươi không cần hỏi, ta biết ngươi nghĩ tới cái gì."Niệm Hương trầm mặc, người này là túc địch Ngọc phong, cũng đồn đãi là hung thủ hại chết mẫu thân, muốn nói hắn không hận là không có , nhưng hắn không thừa nhận cũng không được, lần đầu tiên nhìn thấy, chính mình liền từ đáy lòng bái phục người này. Hắn là người giang hồ sở hữu một loại cuồng vọng, là một đoàn hỏa, một cái ưng, một người phóng đãng không kềm chế được cao ngạo kiên quyết như gió. Hắn làm hết những việc mọi người muốn làm, đạo đức quy phạm trong mắt hắn chính là không có gì, hắn vĩnh viễn lấy quan niệm của mình đối đãi đúng sai. Người như vậy, muốn nói hắn tra tấn một nữ nhân đến chết vì Thiên thanh kiếm quyết, hắn thật sự không muốn tin Dương sợ run thật lâu sau, mới nhẹ nhàng nói"Tô cán hương. . . . . . Là nữ nhân cả đời Hồ Dương ta yêu nhất . Ta tình nguyện làm đau mình một nghìn lần, cũng không nguyện đả thương nàng một sợi tóc."Niệm Hương không thể tưởng được hắn lại đột nhiên nói với mình những lời này, không khỏi sửng sốt một chút, Hồ Dương nở nụ cười"Như thế nào? Chưa từng nghe qua người khác người can đảm nói yêu? Yêu chính là yêu! Có cái gì phải cố che giấu ?! Thực dọa người sao? Lão Tử thích ai sẽ lớn tiếng nói ra!"Niệm Hương cười cười, thấp giọng nói"Không, ta chỉ là có chút kinh ngạc, dù sao mẫu thân của ta chết không rõ ràng, làm nhi tử, ta nghĩ biết ngọn nguồn, không quá đáng chứ?"Hồ Dương nheo mắt lại, hít một hơi thật sâu, cất cao giọng nói"Ta Hồ Dương cả đời tuyệt đối không có làm qua chuyện có lỗi đó! Tiếc nuối duy nhất, chính là nàng đã là vợ người khác, một khắc cuối cùng, ta không thể mang nàng đi!"Thanh âm của hắn rồi đột nhiên thấp xuống, mang một cảm giác thê lương, hào tình vạn trượng, cuối cùng lại lạc nhau. Ngày đêm nhớ người, hắn không thể cầm tay nàng, từ nay về sau một mình ngắm trăng, ly rượu mang giọt tương Hương thấp giọng nói" Nhưng chuyện kia, chưa từng có người nói cho ta biết. Ngươi. . . . . Có thể nói cho ta biết không?"Hồ Dương bỗng nhiên thở dài một tiếng, xoay người rời đi"Hết thảy đều trôi qua, nay không còn ý nghĩa! Ngươi phải đối tốt với chính mình nếu còn có thể! Một đời trước chuyện người, cùng các ngươi vô can! Đồ đệ ta yêu thương, về sau liền giao cho ngươi!"Niệm Hương vội vàng quay đầu, khả hắn cước trình cực nhanh, đã biến mất ở cuối cuối. Một chuyện quá khứ, muốn biết nhưng không thể biết, cứ để nó qua như gió sao? Nhưng, ít nhất đã biết, mẫu thân không phải là bị hắn hại chết , thậm chí, có lẽ là yêu nhau. . . . . . ?Hắn không nữa nghĩ tiếp, Hồ Dương nói rất đúng, những ngày trước mắt tốt là được rồi. Đoán đủ điều, nhưng sự thật chỉ có một, hắn tội gì làm chính mình thêm tâm sự?Niệm Hương quỳ đến ngày thứ ba, Tập Ngọc rốt cục không cách nào nhịn được, nàng đi vào thư phòng phụ thân, tính liều lĩnh nói ra ý nghĩ của mình, sau đó giận dữ rời đi. Nàng dùng sức đẩy cửa ra, ai ngờ phụ thân đang ngẩn người ngồi vuốt ve ngọc vội, thấy nàng đến, hắn ngẩng đầu nhìn sắc trời, bỗng nhiên hừ một tiếng."Mới ba ngày thôi, tên tiểu tử đó còn chưa vất vả!"Hắn lạnh lùng nói xong, phủ thêm áo khoác đi ra cửa, đi về phía trước tiền Hương vẫn như cũ quỳ ở đó không nhúc nhích, hơi có vẻ chật vật chút, dù sao ba ngày đêm không ngủ, hơn nữa lại quỳ, mặc dù hắn công phu cao, cũng có chút ăn không tiêu. Hắn thấy Tư Mã lão gia vội vàng đi tới, nhịn không được lặng lẽ gợi lên khóe miệng, lập tức ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng, Niệm Hương không nói gì, nhưng ai cũng có thể thấy được đáy mắt hắn đầy kiên Mã lão gia nhìn hắn một hồi, rốt cục mở miệng hỏi"Ngươi muốn bắt nữ nhi của ta? Chỉ nói miệng! Chẳng lẽ muốn ta đem nữ nhi gả cho ngươi, sau đó phiêu bạc sao?"Niệm Hương từ trong ngực lấy ra sính kim"Vãn bối ở Lạc Dương mở tư thục dạy đàn cổ, tất nhiên không bằng tể tướng phủ dư dả, nhưng tuyệt đối sẽ không làm cho tiểu thư bị đói rét!"Tư Mã lão gia cũng không nhìn sính kim, chính là ngẩng lên đầu nói"Ta bất kể ngươi là làm cái gì, ta chỉ hỏi ngươi dựa vào cái gì lấy nữ nhi của ta?"Niệm Hương giật mình một cái, đột nhiên bừng tỉnh đại ngộ, hắn dập đầu tới , cất cao giọng nói"Vãn bối thề, cuộc đời này chỉ cần một người! Tuyệt không thay lòng đổi dạ!"Tư Mã lão gia sắc mặt rốt cục hòa hoãn rất nhiều, hắn một phen tiếp nhận sính kim, cũng không nhìn, trực tiếp lấp đầy vào lòng, xoay người rời đi, một mặt phân phó gia đinh phía sau"Đi! Đưa quan tướng nhân phủ vào phòng nghỉ ngơi!"Hắn dừng một chút, lại nói"Nghỉ ngơi mấy ngày. . . . . . Sau đó chuẩn bị đại hôn!"Tập Ngọc vui mừng cực kỳ, nhìn phụ thân không biết nên nói cái gì. Tư Mã lão ông đầu tiên là hung hăng trừng mắt nhìn nàng vài lần, dần dần hòa hoãn thần sắc, ôn nhu vuốt ve tóc của nàng, nhẹ giọng nói"Ngươi từ trước đến nay tùy hứng, về sau lập gia đình không được như vậy. Ta sớm biết sinh nữ hướng ngoại, nhưng không thể! Sau này sẽ là bị khổ, cũng đừng trở về khóc lóc, bằng không đừng trách cha miệng độc."Tập Ngọc ôm chặt lấy hắn, liên tục gật đầu, Tư Mã lão gia thay nàng sửa sang tóc bay rối"Đi thôi, ta biết ngươi muốn đi thăm hắn. Chính là đừng quên phụ thân tốt ta đây!"Tập Ngọc ôm hắn hồi lâu, rốt cục xoay người hướng Niệm Hương chạy vội mà đi. Hắn có chút chật vật đứng ở nơi đó, trên quần áo đầy bụi bậm, nhưng, hắn cũng lộ ra một nụ cười ôn nhu xinh đẹp, mở hai tay đợi nàng chạy tớiKết cục đã ở ngày mai..

thương hoa tiếc ngọc là gì